[Tản văn] Một góc độ - Sài Gòn


Đến bây giờ mới nhận ra ta cần quan tâm
không phải đã quá trễ rồi sao?
Lỗi lầm, chưa bao giờ là xa lạ
Thương Sài Gòn, không phải vì đẹp, vì hoa lệ, vì phồn vinh
mà vì Sài Gòn có đủ tư cách để dùng 2 từ "đã từng"
vì Sài Gòn "đã từng" chịu những đau thương
giống như ta...
Sài Gòn đã từng sống trong những giấc mơ mà ai cũng từng mơ ước
những nụ cười luôn hé nở trên môi
cuộc sống vẫn diễn ra hằng ngày dù cái xấu vẫn luôn hiện diện như những đứa trẻ vẫn còn trong nôi
đời đang vui bỗng đất dưới chân rạn vỡ
bất kể lí do
Sài Gòn gánh chịu nỗi đau
mang đau thương dấu vào trong lòng, hóa thành sẹo,
mà sẹo thì muôn đời không thể quên
Khoác chiếc áo mới lên người không có nghĩa là quên
người ta phủ tấm vải mới toanh lên Sài Gòn
che lấp những vết thương đã lành ấy
Sài Gòn cười nhưng không có nghĩa là vui
Sài Gòn tiến lên không có nghĩa là quá khứ sẽ được vùi lấp
bộ mặt này chưa chắc thành thật với nhau...
-P.T-
Share on Google Plus

About Cố Kỳ Nhân

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment