Xin lỗi người vì tất cả những hờ hững của ngày xưa
ngày mà chúng ta còn quá trẻ để có thể quan tâm nhau thật sự.
Ta đâu biết những lời nói có thể làm tổn thương nhau đến vậy
khi mà trái tim chưa biết rạn nứt là dấu hiệu của những cơn đau.
Ta không biết người thích đi dưới mưa lâu thật lâu
chỉ vào những ngày nước mắt không thể chờ được nữa
rồi đi cùng mưa rời khỏi khóe mắt người.
Ta càng không biết khi một ngày của người bắt đầu và kết thúc trong lặng im
ta chỉ cần là một bờ vai hay một tấm lưng
để người tựa vào
chống đỡ giúp người trong vài giây mệt mỏi.
Nhưng ta thì
không đủ để tâm
để có thể biết những điều người chưa từng một lần nói.
Rồi thì xa
thì quên nhau mãi mãi...
- P.T - 11/2015

Blogger Comment
Facebook Comment