[Thơ] Tự sự của tôi
Từng mơ làm giáo viên
Nhưng giấc mơ không là vĩnh viễn
Giờ mơ sống bình yên
Mong giấc mơ sẽ không tan biến
Có giấc mơ chẳng là sự bình yên
Sợ nói ra người ta nghĩ mình điên
Khi có người cần yên lành diện kiến
Còn mình thì ngối đó nghĩ liên miên
Nhiều lúc nghĩ đời sống thiệt phiền
Tự dưng đâu bao khó khăn xuất hiện
Chúng có bao giờ tự đến luân phiên
Một lần dồn đến làm khốn khổ triền miên.
-Cố Kỳ Nhân-
[10 May, 2013]

Blogger Comment
Facebook Comment