Ngày ta bước chân vào cuộc đời nhau, mọi thứ đều thay đổi...
NẾU TÔI LÀ LOU
(nếu người viết là nhân vật Lou ^^)
(nếu người viết là nhân vật Lou ^^)
Trước ngày em đến bên anh, cuộc đời em vòng quanh mãi trong một vùng nhỏ, nơi chúng ta gọi là quê nhà. Anh cho em thấy một thế giới khác, vượt xa ngoài nơi em đang sống, nơi mà vùng an toàn của em gói gọn trong mấy dặm bước chân. Anh cho em thấy mỗi người đều có một đôi cánh vô hình, mà cánh thì được dùng để bay, để đưa ta đến những chân trời mới, bất kỳ nơi nào miễn là ta muốn.
Anh cho em thấy mình được trân trọng, được quan tâm, đáng được sống với giấc mơ của đời mình, điều mà anh thường nói với em, tiềm năng, em có tiềm năng. Anh nói em tài giỏi hơn bản thân em tưởng rất nhiều, anh nói em xứng đáng hơn những gì em đang có hiện nay, điều có khiến em cảm thấy mình có giá trị, thật sự có giá trị.
Em hận bản thân mình không đủ bản lĩnh để níu giữ anh lâu hơn, hận bản thân không thể cho anh đủ lý do để anh tiếp tục ở lại cuộc đời này, với em, với ba mẹ anh, với mọi người. Anh là người mở lối vào cánh cổng tương lai của em, sẽ chỉ có anh và duy nhất anh mà thôi, nếu không là anh thì sẽ không còn có một người nào khác có thể, vì anh, người được gửi xuống từ đấng quyền năng vô hình trên cao. Anh hiểu em đến ngay cả bản thân em cũng còn lập lờ về mình, lập lờ về ước mơ, về tương lai; anh yêu em thế đấy, vâng chàng trai của em yêu em thế đấy, nhưng em phải nhìn anh ra đi một cách bất lực, dù đó là điều anh muốn nhưng vẫn là điều em không. Anh, sẽ luôn mãi trong tim em, cả cuộc đời này, em yêu anh.
NẾU TÔI LÀ WILL
(nếu người viết là nhân vật Will T.T)
Lou, anh yêu em. Đó là điều anh có thể chắc chắn trong lúc này, cũng như anh chắc chắn rằng bản thân mình muốn ra đi trong yên bình, khi bên cạnh có em tiễn đưa. 6 tháng cuối này gần như là chuỗi dài đau khổ và tuyệt vọng nếu như em không đến bên anh. Phải rồi, chính em đã bước đến bên anh, khiến cho ngày tháng cuối cùng của anh không còn đau đớn như anh vẫn nghĩ. Cuộc đời anh tươi đẹp vào trước khi anh bị tai nạn và những ngày có em bên anh. Anh cũng đã từng suy nghĩ, liệu có nên sống tiếp để được bên em, nhưng khi anh nghĩ anh, với thân xác không khác gì đã chết này, với những tháng ngày em sẽ cực khổ để chăm sóc anh và với ước mơ của em sẽ không trọn vẹn nếu như có anh bên em thì những điều đó khiến anh còn đau đớn hơn cái chết. Nếu anh chết đi, thế giới cũng không ngừng quay, nhưng cuộc sống của những người xung quanh anh sẽ thay đổi, sẽ bớt mệt mỏi, sẽ được tự do. Em, em sẽ được hạnh phúc hơn vì anh không thể cho em những thứ mà người khác có thể cho em, ngoài tình yêu này. Nhưng em ơi, chỉ yêu thôi là chưa đủ, em thừa hiểu điều đó mà, nên hãy cho anh có được cơ hội làm đôi cánh của em, đưa em đến gần với ước mơ của mình vì em hoàn toàn xứng đáng với điều đó. Em tài năng, đáng yêu và không có gì khiến em nghi ngờ vào niềm tin của mình, điều đó khiến em xứng đáng có được cơ hội có nhiều thứ hơn những gì em hiện có bây giờ. Anh biết em yêu anh và sẽ đau lòng khi anh đi, anh cũng cảm ơn em vì đã ủng hộ anh dù rằng em không thể hiểu vì sao anh lại chọn cách từ giã cuộc sống của mình như thế này. Lou, cảm ơn em đã đến bên anh.

Blogger Comment
Facebook Comment