Chú à, tôi thật sự thích chú. Tôi cũng cảm nhận được rằng chú cũng thích
tôi mà phải không? Chỉ là do không đủ can đảm nên chú chẳng dám đến bên
tôi. Vậy cũng được. Chú hãy cứ đứng đấy và đừng đi đâu cả, hãy cứ đứng
đấy thôi. Tôi không muốn chú cảm thấy khó xử và tôi sẽ không để chú chịu
đựng điều đó một mình. Chú không cần phải đến gần tôi đâu mà chính tôi
sẽ bước đến bên chú. Nếu tuổi tác là rào cản khiến chú ngại ngùng không
dám đến gần tôi thì tuổi tác cũng chính là đòn bẩy giúp tôi đến gần với
chú.
Tôi thích chú và muốn được ở cạnh chú, điều đó là sự thật. Tôi không
mong chú sẽ làm gì cho tôi nhưng xin chú hãy lắng nghe trái tim chú muốn
gì, xin chú hãy sống thật với trái tim mình.
Từ lần đầu gặp tôi không nghĩ mình sẽ thích chú. Tôi đơn giản chỉ hình
dung chú bằng hình ảnh một ông chú hay cười, tốt bụng và thích làm việc
thiện. Nhưng rồi từ lúc nào không biết tôi bỗng thấy quan tâm hơn đến
việc chú đang làm gì và ở đâu, liệu nơi đó chú có nở nụ cười tươi sáng
ấy không.
Cái tôi có không là gì cả, chỉ là cái gan dạ nông nổi của tuổi trẻ với
tấm lòng chân thành mà thôi. Tôi tự hỏi liệu chú có thể bỏ qua lời nói
của người khác mà can đảm tiến lên và mở lòng ra với tôi không?
Gì mà tình yêu cách xa tuổi tác thì không bền vững chứ, tôi không tin.
Một tình yêu có thể tồn tại lâu dài hay không là phụ thuộc vào tình cảm,
tấm lòng, sự tin tưởng giữa hai người chứ không phải do tuổi tác, tính
cách hay gia cảnh quyết định. Tôi rất có lòng tin ở chú vậy tại sao chú
lại không có lòng tin nơi chính mình và lòng tin nơi tôi.
Nếu chú thật sự tin bản thân mình và tin tôi xin chú hãy mở rộng cánh
cửa dẫn lối vào tim chú để tôi có cơ hội được chen chân vào trái tim ấm
áp nhưng đầy đau thương của chú. Tôi nhất định sẽ cố gắng dùng lòng chân
thành và tình yêu của mình xoa dịu nỗi đau trong tim mà chú đã mang bao
năm qua, xin chú hãy tin tôi...
- P.T -

Blogger Comment
Facebook Comment