[Thơ] Dẫu biết khó sao vẫn cứ muốn yêu



Nỗi lòng Nguyễn Thúy Vân:
Người ta có cặp có đôi
Còn tôi lẻ bòng đơn côi một mình
Người tình xa cách khi xưa
Ngờ đâu duyên số lại đưa trở về
Yên bề gia thất con ngoan
Lòng tôi cũng được hân hoan phần nào
Nhưng sao tim lại kêu gào
Nỗi sầu năm ấy ai nào biết chăng
Chiếu chăn cũng đã lạnh lùng
Nỗi oan thôi hãy chôn cùng nỗi đau
Ngày sau nếu có tương phùng
Thì đành như thể chưa từng quen nhau.


Tâm sự Vạn Kiếm Phong:
Bao năm xa cách nay trở về
Chốn xưa cảnh cũ vẫn còn đây
Người xưa trông thấy lòng đau nhói
Là hận hay yêu, biết thế nào?


Nỗi hận năm ấy nào nguôi được
Hận người vô nghĩa tham xa hoa.
Ra tay cắt đứt tình duyên ấy
Để kẻ ngu ngơ đứng đợi chờ


Giấc mơ năm ấy tan thành khòi
Lòng tôi tan nát nặm bước đi.
Đến vùng đất mới xây đời mới
Để lãng quên em, quên tình em.


Nay về gặp lại hồi kỉ niệm
Vẫn hận nhưng trong lòng vẫn yêu
Nhưng sao quên được điều năm ấy
Đau nhói tim tôi người biết không


Vợ hiền con thảo nay đã có
Danh lợi công danh rực sáng ngời
Giờ có gặp lại người năm ấy
Cũng gác lòng riêng mà bước đi.


Nỗi lòng nguyễn Thúy Vân:
Vô tình tôi gặp lại người xưa
Trời xuôi đất khiến có ai ngờ
Tưởng lòng sẽ vui khi gặp mặt
Nhưng nay lại phải mang theo sầu.


Buôn lời oán trách tôi phụ bạc
Đoạn tuyệt tình xưa không vấn vương
Nỗi oan toan nói đành câm lặng
Bởi:
Nói làm chi, thay đổi được gì?


Vợ người đã biết luôn tìm cách
Tình thế khó xử luôn trao tay
Vì đây số phận đành câm lặng
Sao trách được ai, trách được ai


Cung ti là chốn đầy quyền lực
Thân phận nô tì phải biết vâng
Người xưa là tớ nay là chủ
Tôi thân phận hèn nuốt đắng cay.


Tâm sự vạn Kiếm Phong:
Thẩn thờ suy nghĩ một mình
Bất thình tôi nhớ về người năm xưa
Lời yêu năm ấy vội đưa
Cơn mưa chiều đã xóa tan mất rồi
Xưa người đoạn tuyệt chia phôi
Thì tôi cũng chẳng vấn vương làm gì
Bây giờ nhớ lại làm chi
Thôi thì gác bỏ cho vơi nỗi lòng
Tôi còn người để ngóng trông
Tấm lòng người ấy trao tôi vô bờ
Giờ tôi cư xử hững hờ
Ơ thờ để trả vô tình năm xưa




Cuộc gặp gỡ sau 20 năm xa cách:
Phong: 
Ta bước chân về lại nơi đây

Kí ức ngày xưa lại ùa về
Thuở ấy tim đau người có biết
Sao người gieo rắc nỗi đắng cay
Vân:
Bao năm thương nhớ vẫn đong đầy

Tình xưa xin mãi khắc nơi đây
Khi xưa lỡ hẹn ai đâu muốn
Vì người ta lặng lẽ buốc đi.
Nhờ lời giải thích tâm sáng rõ
Do ở nơi ta trách lầm người
Đau khổ khiến người luôn gánh chịu
Nhanh chân ta bước đến bên người
Trời cao có mắt xin ban phước 
Hãy cho người ấy được ước mong
Dù thân phải chịu bao cay đắng
Con đây cũng nguyện chúc cho người


Đành sao muội lại quyết làm thế
Để huynh mãi trách và nghi oan
Nếu huynh không nhờ đực người nói
Huynh sẽ khổ đau suốt cả đời.
Tôi đây làm thế vì tình bạn
Xin người xưa kia chớ hiểu lầm
Quá khứ nay không còn quan trọng
Hiện tại bây giờ đáng quý hơn
Khi tương phùng sao muội không nói
Những lí do lỡ hẹn khi xưa
Để giờ đây huynh biết được nhiều
Lòng như có một ai đang xâu xé
Nói chi nữa những lời xưa cũ
Chuyện xảy ra cũng xảy ra rồi
Người bây giờ hạnh phúc có trong tay
Xin trân trọng những điều quý giá đó.



Thúy Vân hỡi Kiếm Phong xin lỗi muội
Mọi lỗi lầm đều tại huynh mà ra
Xin người chớ, nói ra những điều ấy
Kết quả này do tôi chọn ngày xưa
Dù sao Kiếm Phong ta cũng có lỗi
Là người đã phụ tình muội năm xưa
Giờ hiểu ra cũng không biết nói gì
Ngoài gởi muội hai từ là xin lỗi.
Chuyện xưa cũ xin người đừng nhắc nữa 
Chỉ cần người sống trọn vạn tôi vui
Xin từ đây xem như chưa hề có
Chuyện tôi người như giấc mộng vườn xuân.



Levaren218
Share on Google Plus

About Ren

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment