Rồi một ngày mình đã hết yêu thương
những kỉ niệm cũng trở nên bình thường
như đứa trẻ bị mất phương hướng
chiếc bóng bay đã biến mất khỏi tầm tay
Rồi một ngày không bận tâm trời có mưa
mặc cho người kia đường về nắng ngập lối
vì mình đến với nhau quá vội
thì chia tay - vấn đề sớm muộn thôi
Rồi đây khi mình trưởng thành hơn
vô tình nhớ về nhau như những người bạn cũ
mỉm cười vì những kí ức ta từng có
mỉm cười vì ngày đó mình mạnh mẽ buông tay
Rồi đây trong một ngày nắng đẹp nào đó
em sẽ mỉm cười đón hạnh phúc đến trong tầm tay
là ai đó sẽ đi cùng em trên đoạn đường ấy
là ai đó - người mà em sẽ luôn yêu thương.
- Cố Kỳ Nhân -
P.S: mừng bài viết thứ 100
P.S: mừng bài viết thứ 100

Blogger Comment
Facebook Comment