[Truyện ngắn] Fiction: LIÊU TRAI Part 1


Episode 1
      Tại làng An Nhiên, trong một gia trang lớn, đó là gia trang của Ngô ngoại viên - một trong những người giàu có trong vùng. Ngô lão gia đang thấp thỏm chờ bên ngoài cửa phòng, đợi phu nhân của mình hạ sinh. Gia nhân ra vào không ngớt càng làm tăng thêm sự lo lắng của Ngô lão gia. Rồi một tiếng khóc của đứa bé vang lên, ai cũng thở phào nhẹ nhõm. Ngô lão gia bước vào và vui mừng khi bà đỡ tíu tít chúc mừng ông vì phu nhân đã hạ sinh một cậu con trai. Ngô lão gia rất vui mừng và đặt tên con là Ngô Gia Toàn với mong uớc giađình luôn đuợc bình an, hạnh phúc.
        Khoảng 3 năm sau, Gia Toàn vẫn lớn lên bình thường như bao đứa trẻ khác nhưng hoàn toàn không nói năng gì. Điều này khiến ba mẹ cậu rất lo lắng, họ luôn tìm mọi cách để giúp cho con mình nhưng hoàn toàn vô vọng.
        Thuở ấy gần ngôi miếu thờ thần Hoàng làng có trồng những cây bàng để sau này khi cây lớn sẽ che được cho miếu. Trong số đó có một cây bàng nhỏ vừa được người ta trồng. Những khi đi thăm miếu hay rảnh rỗi, Gia Toàn thuờng được mẹ cho ra chơi dưới những tán cây và cậu rất quấn quýt với cây bàng nhỏ, ngày nào cậu cũng ra thăm và tưới nước cho nó. Tình cảm giữa Gia Toàn và cây bàng nhỏ rất gắn bó và thân thiết, họ cũng như những người bạn thân của nhau.
        Năm Gia Toàn lên 13 tuổi, cậu vẫn không nói lời nào nhưng vẫn đi học bình thường như bao đứa trẻ khác và xem ra cậu rất có khiếu học tập, tuy nói không được nhưng cậu luôn thường xuyên được lão sư khen về khả năng thi phú của mình.
        Cùng với cậu cây bàng nhỏ cũng lớn dần theo năm tháng, tán lá của nó giờ đây đã đủ lớn để che nắng cho cậu học trò nhỏ những lúc cậu ôn tập hay rảnh rỗi ngồi đọc sách, cậu thường hay cùng những người bạn chơi dưới gốc cây, chẳng biết vì lí do gì cậu rất quý cây bàng. Chuyện kể rằng năm đó làng An Nhiên gặp thiên tai, bão dữ lần lượt kéo qua, mưa dữ dội như trút nước, nằm trong nhà và đang hoảng sợ vì tiếng sấm sét nhưng Gia Toàn vội tung cửa chạy ra ngoài, đi đến hoàng thành và tìm cách che chở cho cây bang nhỏ của cậu khỏi bị mưa gió làm gãy, cả nhà đều lo lắng khi cậu chạy ra ngoài và khi thấy cậu che chở cho cây bàng, ai cũng xúc động, cha mẹ cậu phải đem cây bàng về nhà thì cậu mới về theo. Sau đêm đó cậu sốt li bì, cả nhà hết sức sốt ruột, cũng may vài ngày sao cậu đã khỏe lại. Vừa khỏe lại cậu liền chạy ra ngoài vườn của mình, và cậu vui mừng khi thấy cây bang vẫn còn xanh tốt. Cha cậu thấy thế bèn hỏi:
        - Nếu con muốn cha sẽ cho người trồng cây bàng này ở đây, cha sẽ đến nói chuyện với trưởng làng bảo ông ấy nhường lại cây bàng này cho cha.
        Gia Toàn lắc đầu tỏ vẻ không đồng ý rồi lẳng lặng đem nguyên cả cây đem ra hoàng thành trồng lại.
Episode 2
        Lại kể về thời thơ ấu của cậu chủ Gia Toàn, thuở nhỏ vì chứng bệnh kì lạ của cậu nên những đứa bạn đồng trang lứa đều lấy đó làm điều vui mà chọc ghẹo cậu hoặc có những người bạn ghen ghét tài học của cậu mà luôn dẫn đầu đám bạn sỉ vã cậu, Gia Toàn rất buồn. Nhưng cũng may vẫn còn hai người chịu chơi thân với cậu đó là Nhã Đồng và Tạ Thiên. Nhã Đồng tên đầy đủ là Khang Nhã Đồng, cô con gái duy nhất của của Khang lão gia – bạn thân của Ngô lão gia, Nhã Đồng rất thích chơi cùng với Gia Toàn, hai cô cậu thường rủ nhau đi bắt dế, thả diều. Còn Tạ Thiên là con trai trưởng trong một gia đình nhà nông nghèo và đông anh em, cha mẹ của Tạ Thiên thuê một mảnh vườn của Khang lão gia để làm ăn sinh sống qua ngày, tuy nhà nghèo nhưng Tạ Thiên không hề nhụt chí mà lại rất hiếu học, ngoài giờ làm phụ giúp cha mẹ việc đồng áng cậu còn tìm việc làm thêm để có thể trang trải học phí, Tạ Thiên là một nam tử hán trung trực, hiền lành, tốt bụng, có hiếu với cha mẹ.
        Cả hai đều là bạn rất tốt của Gia Toàn, không ngại chơi chung với Gia Toàn cho dù cậu mang chứng bệnh lạ. Từ đó cả ba trở thành bạn thân của nhau, những lúc Thiên gặp khó khăn, Toàn và Đồng thường lén cha mẹ đem thức ăn đến cho Thiên, Thiên rất cảm động, những khi Toàn và Đồng bị bắt nạt, Thiên đều đưa thân mình ra giúp bạn, đuổi những tên khó ưa đi. Tình bạn của ba người họ ngày càng trở nên thắm thiết và tuổi thơ cứ ngỡ rằng sẽ đầy đau khổ của Toàn đã được phủ lên một màu xanh hi vọng nhờ hai người bạn này.
        Ít lâu sau một người quen của Ngô lão gia cho biết trên kinh thành có một danh y có khả năng chữa khỏi bệnh cho Gia Toàn. Biết đuợc tin đó Ngô lão gia và Ngô phu nhân rất mừng rỡ và quyết định chuyển nhà lên kinh thành với ước muốn chữa bệnh cho Gia Toàn cũng như là một dịp để Gia Toàn có thể học tập tốt hơn.
        Chưa đầy 2 ngày tin này đã lan truyền khắp cả làng. Mọi nguời dân trong làng đều đến chúc mừng và mang những món quà đến tặng cho Ngô lão gia. Gia Toàn giờ đây đã biết suy nghĩ, tuy trong lòng cậu không muốn đi nhưng cậu cảm thấy mình sinh ra đã bị bệnh làm buồn lòng cha mẹ quá nhiều, cậu không muốn họ buồn thêm nữa cho nên chấp nhận lên kinh.
        Một ngày trước khi đi Gia Toàn đi từ biệt mọi người, thầy giáo, bạn bè và cả cây bàng nhỏ của cậu. Đứng trước cây bàng cậu đặt một tay lên cây, nhắm mắt lại và nghĩ thầm trong đầu:
        - Ngày mai Toàn phải đi rồi, sau này có lẽ Toàn và bạn không gặp lại nhau nữa, mong mọi người ở đây sẽ chăm sóc bạn thật tốt và hi vọng một ngày nàođó chúng ta sẽ gặp lại nhau, Tử Hinh nhé! Toàn nghĩ tên này sẽ hợp với bạn….
        Gia Toàn vừa bước 
đi thì một cơn mưa ào đến khiến cậu phải chạy nhanh về nhà.
Share on Google Plus

About Ren

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment