[Truyện ngắn] Fiction: LIÊU TRAI Part 5


Episode 7
        Sáng hôm sau. Tại phòng ăn nhà Gia Toàn.
        - Gia Toàn con, hôm nay bác Khang mời gia đinh ta qua ăn tối, con đi kiếm mua một chút quà gì đó để đem tặng cho 2 bác bên đó với lại tối nay nhớăn mặt cho đẹp một chút nha.
        - Dạ thưa cha, con biết rồi.
       
        Nhà Nhã Đồng.
        - Thục Nghi hả?(nô tì của Nhã Đồng) Tiểu thư đâu rồi, nhờ muội vào báo cho tiểu thư ta muốn gặp. (Gia Toàn nói)
        - Thưa công tử, tiểu thư có dặn hôm nay tiểu thư muốn chuẩn bị thật chu đáo để đón tiếp công tử vào tối nay nên không đi cùng với công tử đuợc, hi vọng công tử thứ lỗi.
        - Vậy à, thôi thì để tối ta gặp muội ấy cũng đuợc. Thôi ta đi nhé.

        Gia Toàn đến Bát Hoa Lâu tìm Tạ Thiên.
        - Thiên này, tối nay huynh rảnh không, ta có chuyện muốn nói với huynh.
        - Ừ, vậy có gì tối đệ đến ngôi miếu chờ huynh ha.
        - Ừ cứ vậy đi ha.
        Nói xong Gia Toàn liền nhớ đến Tử Hinh, chàng vội chạy ra ngoài đầu làng. Đến nhà Tử Hinh, chàng hô to:
        - Hinh Hinh, muội có ở nhà không?
        - Gia Toàn huynh đến đây thật sao? Muội cứ tưởng hôm qua huynh nói đùa chứ?
        - Những điều huynh hứa với muội thì chắc chắn huynh sẽ làm được, với lại hôm nay huynh muốn giúp muội bán hàng.
        - Vậy sao đuợc, huynh là…..
        - Là công tử con nhà quý tộc chứ gì. Bây giờ chàng công tử này muốn giúp nàng tiểu thư dễ thương, hiền lành, đáng yêu bán hàng không đuợc sao.
        - Chuyện đó thì…
        - Không có thì gì hết, muội cứ để huynh giúp muội nếu không thì đừng xem huynh là bạn nữa. Thôi không nói nhiều nữa, để huynh giúp muội mang đống lồng đèn này đi, mau đi kẻo ko có chỗ bàn thì hôm nay chúng ta công toi đó.
        Hai người vừa đi vừa nói cười vui vẻ, còn đùa giỡn nữa, khiến những người khác nhìn vào cứ tưởng họ đang chìm đắm trong tình yêu.
        Đến nơi, Tử Hinh bày đồ ra, Gia Toàn nói:
        - Ta bán hàng thôi.
        Gia Toàn cất giọng hô to:
        - Mua đi mua đi, lồng đen vừa đẹp vừa rẻ đây, ai đang buồn rầu thì chỉ cần mua một cái lồng đen đem về nhà thì sẽ cảm thấy đời này vui hon còn ai đang vui thì cung mua một cái thì đảm bảo niềm vui sẽ nâng lên gấp đôi. Muađi mua đi, lồng đen rẻ mà đẹp đây.
          Tử Hinh nhìn Gia Toàn rao hàng rồi cuời, nụ cuời của nàng thật tươi. Gia Toàn nhìn qua thấy Tử Hinh đang cuời, chàng cũng vui vẻ cuời theo, vậy là tình cảm của hai nguời lại tăng thêm một nấc nữa, nhưng hi vọng giúp Gia Toàn nhớ lại tất cả mọi chuyện của Tử Hinh liệu có kịp không khi thời hạn đã sắpđến và nàng phải xa chàng mãi mãi về sau. Bất giác nụ cuời của Tử Hinh chợt vụt tắt, hai hàng nuớc mắt của nàng lăn dài trên đôi má hồng của nguời con gái vừa đôi mươi, nàng chạy đi. Gia Toàn thấy vậy liền chạy theo, chàng cảm thấy rất xót xa khi thoáng thấy những giọt lệ trên mi nàng vừa rơi xuống. Không biết xảy ra chuyện gì, chàng cố đuổi theo, vừa chạy vừa gọi:
- Hinh Hinh, chờ huynh với, đừng chạy nữa.
          Đến một cây cầu Tử Hinh dừng lại rồi ngồi úp mặt khóc. Gia Toàn lúng túng cứ nghi rằng là do lỗi của mình nên vội vã xin lỗi.
          - Hinh Hinh, có phải muội giận ta vì ta quá ương ngạnh, cố làm nhữngđiều muội không thích phải không? Ta xin lỗi, từ nay ta sẽ không làm phiền muội bán hàng nữa, ta chỉ sẽ đứng một bên nhìn muội bán thôi có được không, xin muội đừng khóc nữa, ta rối lắm!
          Gia Toàn vừa nói dứt câu, Tử Hinh liền ôm chầm lấy chàng.
          - Muội rất sợ, muội rất sợ sau này sẽ không đuợc nhìn thấy huynh nữa, hãy hứa với muội đừng bao giờ rời xa muội.
          - Muội đang nói gì vậy, ta vẫn ở đây chứ có đi đâu xa đâu. Tử Hinh nhìn ta này.
          Chàng nắm lấy bàn tay nàng áp vào mặt mình.
          - Muội an tâm, ta vẫn ở đây và sẽ mãi ở bên cạnh muội. Gia Toàn này thề với lòng mình rằng sẽ ở bên Tử Hinh mãi mãi và trọn đời, cho nên muội đừng suy nghĩ nhiều để rồi khóc, ta đau lòng lắm muội biết không. Từ nay đừng làm như vậy nữa nha.
          Tử Hinh nín khóc rồi khẽ gật đầu. Gia Toàn cười rồi đặt một nụ hôn lên trán nàng, má nàng ửng đỏ, tình yêu bấy lâu nay bây giờ đã đuợc Gia Toàn hiểu thấu và nàng rất mừng vì chàng cũng rất yêu mình.
-Thôi bây giờ chúng ta quay về đi, kẻo bị người ta lấy hết đồ bây giờ, có khi mai muội lại không có đồ bán thì vui luôn đó.
          - Huynh này, lại chọc muội. (Tử Hinh vừa mới khóc xong lại cười)
          - Đó, cười vậy có phải đẹp hơn không. Thôi ta về đi.
          Gia Toàn nắm tay Tử Hinh cùng nhau đi về, cuối cùng cũng có một kết thúc đẹp cho những ngày tháng đợi chờ của Tử Hinh, vì Gia Toàn nàng Đã hi sinh rất nhiều, cố gắng tu luyện để có thể có dủ phép thuật hô biến mình thành một con người, nhưng khi biết rằng Gia Toàn cũng yêu mình thì mọi lao công khổ ải trong nàng đều tan biến, lòng nàng giờ đây như một cánh đồng mùa xuân tràn ngập ánh sang với ngàn bong hoa nở rộ tỏa ngát hương.
          Trong khi Gia Toàn hạnh phúc bên Tử Hinh thì Nhã Đồng cũng hạnh phúc cho lần ra mắt tối nay, sau khi Gia Toàn đi khỏi Nhã Đồng chạy đi tìm Tạ Thiên, xin bà chủ Bát Hoa Lâu cho Thiên nghỉ một chút rồi dẫn Thiên đi mua sắm phấn son và áo quần mới. Đến tiệm phần son, nàng thử thoa từng cái lên mặt rồi hỏi Tạ Thiên xem có đẹp không. Tạ Thiên thật thà trả lời:
-         Đẹp lắm. Mà Đồng Đồng, huynh muốn hỏi muội bộ hôm nay có chuyện gì sao mà muội lại sắm đồ mới vậy?
-         À hôm nay cha mẹ Toàn ca sẽ đến nhà muội, nghe cha muội nói sẽ bàn tình chuyện trăm năm của muội với Gia Toàn ca, nên muội muốn mặc đẹp một chút đó mà. Ông chủ tôi muốn mua mấy cái này?
Tạ Thiên ngỡ như đất trời sụp đổ, đã từ lâu rồi Thiên đã thầm yêu Đồng nhưng nàng nào biết hơn nữa tại mặc cảm gia thế của mình nên Thiên đành yêu mà không dám nói ra, tuy biết Đồng rất yêu Gia Toàn từ hồi Thiên thấy Toàn và Đồng trước của nhà của nàng và cũng biết hai người đó sẽ đến với nhau nhưng Thiên không ngờ chuyện ấy lại đến nhanh vậy. Bây giờ Thiên còn biết làm gì ngoài chuyện chúc phúc cho hai người bạn thân thiết của mình đây. Mua son phấn xong Nhã Đồng kéo Tạ Thiên vào chỗ bán vải và quần áo. Nhã Đồng nói Thiên ở ngoài đợi Đồng một chút:
-         Thiên ca huynh ở đây chờ muội chút nha.
Nói xong nàng bước vào trong. Một lúc sau Nhã Đồng bước ra với một bộ áo khiến nét đẹp nữ tính của nàng đều tỏa ra khắp ra bên ngoài, chiếc áo màu hồn phớt nhẹ tô điểm thêm làn da trắng hồng khiến bao trái tim các chàng xao động. Quen biết Nhã Đồng từ nhỏ bây giờ Thiên mới cảm thấy đây là lần Nhã Đồng xin đẹp nhất, nét xuân của người con gái mới lớn đã khiến trái tim của chàng thanh niên như Thiên đập mạnh. Nhã Đồng ngây thơ, miệng tươi cười khoe với Tạ Thiên nhưng nàng đâu biết trái tim chàng như có ai bóp nát.
-         Huynh thấy muội mặc bộ này đẹp không?
-         Đẹp, muội mặc bộ này đẹp thật.
-         Thật sao, vậy là muội có thể tự tin đi gặp Gia Toàn ca rồi.
-         Ừ.
-         Cám ơn huynh nhiều vì hôm nay đã đi với muội nha, thiệt phiền huynh quá.
-         Có gì đâu, huynh hi vọng ước nguyện của muội sẽ đạt thành vào hôm nay nha.
- Cám ơn Thiên ca.
          Tối hôm đó tại gia trang nhà họ Khang tổ chức một buổi tiệc đầm ấm mà chỉ có hai gia đình bằng hữu thân thiết chung vui. Ngô lão gia bảo Gia Toàn đem quà tặng cho Khang lão gia.
          - Thưa bác, hôm nay gia đình cháu rất vui vì được bác mời đến tham dự buổi tiệc ấm cúng này, nhân đây chàu cũng xin có vài món quà nhỏ kính tặng hai bác mong hai bác vui lòng nhận cho.
          - Gia đình khách sáo quá, mọi người nể mặt đến thăm là gia đình tôi vui rồi, cần chi đến quà cáp chứ.
          - Ông anh nói sao chứ, tôi và ông anh tuy là bạn thân nhưng lễ nghĩa mình cũng đâu có được bỏ qua chứ đúng hông nè. À mà chẳng hay tiểu thư nàh anh đâu rồi, sao nãy giờ nói chuyện mà vẫn không thấy cháu nó ra nhỉ?
          - Dạ phiền mọi người đợi một chút, cháu nó bận chút việc rồi sẽ ra ngay thôi ạ.
          Khang phu nhân vừa nói dứt lời thì Nhã Đồng từ trong bước ra. Nàng hôm nay trông đẹp tuyệt vời, dáng người thon thả bước đi yểu điệu làm cho mọi người đều ngưỡng mộ, nhất là Gia Toàn. Từ khi chàng quen biết nàng đến bây giờ chàng mới thấy nàng quả thật là mỹ nhân trong số những mỹ nhân, ánh mắt chàng cứ dõi theo nàng từ khi nàng bước ra.
          - Dạ con xin lỗi cha mẹ, hai bác và Gia Toàn ca vì ra muộn, chẳng là con có làm một số món ăn để mời hai bác và Gia Toàn ca dùng thử và xin cho cháu ý kiến ạ.
          Ngô lão gia và phu nhân cùng Gia Toàn dùng đũa gắp thức ăn và nếm thử rồi một nụ cười nở trên khuôn mặt hiền từ và phúc hậu của hai vợ chồng nhà họ Ngô. Ngô phu nhân lên tiếng:
          - Quả thật là rất ngon, không ngờ Khang tiểu thư đã đẹp người mà về công dung ngôn hạnh đều rất tốt chẳng biết nhà nào có được người con dâu như cháu đây thì quả là có phúc.
          Nhã Đồng đỏ mặt sau lời khen của Ngô phu nhân.
          - Hôm nay cũng nhân buổi cả hai gia đình đều có mặt đông đủ thì tôi cũng xin thưa với mọi người chuyện này. Từ khi gia đình tôi trở về đây, hai người bạn thân là tôi và Khang lão gia đây lâu ngày có dịp gặp lại nên cảm thấy rất quý mến nhau, qua đó hai chúng tôi lại thấy hai đứa trẻ cũng thân thiết với nhau và suy đi nghĩ lại thì chúng nó cũng đã đến tuổi dựng vợ gả chồng cho nên hai ông già này quyết định …..tác hợp cho hai cháu đây nên vợ nên chồng không biết có ai phản đối không.
          - Nếu vậy thì tốt quá, từ nay tôi và Ngô phu nhân có thể làm thông gia với nhau rồi, mai mốt đây chúng ta có thể cùng nhau đi chùa hay đi làm từ thiện rồi chị Ngô nhỉ.
          - Đúng đấy, nếu vậy thì quả là tốt. Nhưng không biết cháu Khang có đồng ý không.
          - Dạ thưa, cha mẹ nói sao thì cháu nghe vậy ạ.
          - Vậy còn Gia Toàn thì sao hả cháu?
          - Dạ…..dạ….cháu….
Episode 8
          Gia Toàn từ khi nghe cha mình nói chuyện cưới xin, lòng chàng vô cùng bối rối, chàng không biết phải làm sao từ chối bây giờ. Chàng đồng ý là cảm thấy rất quý mến Nhã Đồng và nhiều khi cũng bị nàng làm cho xao lòng nhưng chàng biết rằng lòng chàng chỉ yêu mỗi Tử Hinh và chàng chỉ xem Nhã Đồng như là bạn, là em gái của mình. Chàng rất sợ nếu chàng từ chối thì nàng sẽ ra sao bởi chàng hiểu rất rõ tình cảm của Nhã Đồng đối với mình nhưng từ khi chàng biết chàng yêu Tử Hinh thì chàng đã quyết định nói với Nhã Đồng nhưng chưa kịp nói thì lại xảy ra chuyện này.
          Chàng định nói ra hết lòng mình thì bị cha chàng nói trước:
- Thằng ngốc này còn suy nghĩ gì nữa, chuyện cưới xin vốn dĩ là do cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, vợ chồng tôi đã quyết định thì nó phải ưng thuận chứ phải không con trai.
- Dạ….
- Thôi đừng nói nữa, nhập tiệc thôi, nào mời mọi người ( Khang lão gia lên tiếng)
Bữa tiệc kết thúc trong sự vui vẻ của cả hai gia đình và Nhã Đồng nhưng tâm trạng của gia Toàn thì hoàn toàn ngược lại. Tiễn Gia Toàn đến trước cửa nhà Nhã Đồng nói:
- Toàn ca đưa hai bác về cẩn thận nha, muội thật sự rất mong ngày mai sẽ mau qua để có thể gặp được Toàn ca.
Gia Toàn không biết nói gì hơn đành cười rồi chào Nhã Đồng về.
- Thôi muội vô nhà nghỉ đi, huynh đưa cha mẹ về là được rồi, trời tối rồi nên vào nhà sớm kẻo cảm lạnh thì khổ.
          - Vâng, vậy huynh và hai bác về bình an nhé.
          - Ừh, thôi muội vô đi.
          Đời Nhã Đồng vô nhà đóng cửa rồi Gia Toàn mới quay ra nói với cha mẹ.
          - Cha mẹ lên kiệu về trước đi ạ, con có hẹn với Tạ Thiên rồi con sẽ về sau.
          - Ừ vậy cũng được nhưng con nhớ về sớm nhé, đừng để khuya quá, ngày mai còn tính chuyện thành thân cho hai đứa nữa đó.
          - Dạ vâng.
          - Khởi kiệu.
          Đợi cha mẹ mình đi, Gia Toàn lững thững bước đến ngôi miếu đầu làng với bao ưu tư phiền muộn trong lòng. Vừa đến nơi Toàn đã thấy Thiên ngồi đợi, thấy Toàn, Thiên reo lên:
          - Toàn huynh, huynh đến rồi à, nãy giờ đệ cứ tưởng rằng huynh không đến chứ.
          - Làm sao ta lại không đến được chứ, ta nói hẹn huynh ở đây thì ta sẽ đến mà. Thôi ngồi xuống đi.
          Gia Toàn và Tạ Thiên cùng nhau ngồi xuống.
          - Gia Toàn huynh, đệ có mua hai tỉnh rượu này, hôm nay huynh đệ chúng ta không say không về ha. Ủa mà trông huynh có gì đó buồn rầu quá vậy?
          - Thiên nè, ta vừa từ nhà Đồng Đồng trở về, cha mẹ muội ấy có ý muốn ta làm con rể nhà họ.
          Thiên nghe thế lòng buồn vô cùng nhưng vẫn cười chúc phúc cho bạn.
          - Như vậy là tốt quá rồi còn gì sao trông mặt huynh ưu tư thế.
          - Có thể đối với nhiều người thì đó là một chuyện tốt nhưng đối với ta thì….nói tóm lại là rắc rối lắm….(Toàn vừa nói vừa ôm đầu)
          - Chắc huynh cũng biết Đồng Đồng có tình cảm rất sâu nặng với huynh phải không, để đệ kể cho huynh nghe, từ ngày mà huynh ra đi, Đồng Đồng lúc nào cũng hay ra đây ngồi để nhớ lại những kỉ niệm xưa, thời gian ngày ngày trôi qua nhưng ngày nào muội ấy cũng phải ra đây một lần, huynh biết để làm gì không? Có lần đệ hỏi muội ấy: “Đồng Đồng, sao ngày nào muội cũng ra đây vậy, huynh nghĩ thời gian qua lâu lắm rồi Gia Toàn ca sẽ không về đâu”, rồi huynh biết muội ấy trả lời sao không, muội ấy nói: “Cho dù thời gian có trôi qua bao lâu nữa, có dù trần gian này có thay đổi như thế nào hay cho dù Gia Toàn không trở về đi nữa thì muội vẫn sẽ mãi khắc ghi những kỉ niệm mang hình ảnh của huynh ấy trong lòng bởi đó là những kí ức đẹp nhất mà muội từng có, muội rất nhớ những giây phút ba chúng ta cùng chạy nhảy dưới gốc cây này, những lần chúng ta trốn học để đi chơi và những lần Gia Toàn xếp những con cào cào cho muội, thật sự những kỉ niệm đó rất đẹp và muội muốn nó sẽ mãi mãi lưu giữ, tồn tại trong kí ức này”.
          Gia Toàn nghe xong chàng xúc động vô cùng, chàng không ngờ ngày xưa chàng có những kỉ niệm đẹp như vậy, chỉ tiếc một điều là chàng giờ đây không thể nhớ nổi một chi tiếc nào.
          - Ta biết Đồng Đồng có tình nghĩa sâu nặng với ta, chính vì vậy ta sợ mình sẽ phải phụ tấm chân tình đó.
          Tạ Thiên ngạc nhiên hỏi:
          - Huynh nói vậy là sao?
          - Để ta kể cho huynh nghe, huynh có nhớ cái lần nhà ta tổ chức tiệc không.
          - Nhớ, hôm đó tự dưng huynh biến đi đâu mất làm đệ và Đồng Đồng phải chạy đi tìm.
          - Thật ra hôm đó ta có gặp một cô nương, nhà nàng ấy ở trong cánh rừng đầu làng, hôm đó nàng ấy bị bong chân, ta đã đưa nàng ấy về nhà. Vài ngày sau ta đến thăm nàng ấy và biết nàng ấy tên Tử Hinh, bán lồng đèn ở làng bên, từ đó ta và Hinh Hinh thường hay gặp gỡ nói chuyện, ta cảm thấy ở Hinh Hinh có điều gì đặc biệt khiến ta luôn luôn mong nhớ, và mới sáng hôm nay ta mới biết, thì ra đó chính là tình yêu, ta thực sự rất yêu Hinh Hinh, đó là chuyện ta tính nói với huynh ngày hôm nay.
          Tạ Thiên nghe xong tức giận, nắm cổ áo của Gia Toàn và la lớn:
          - Huynh nói vậy là sao hả, huynh yêu cô ấy vậy còn Đồng Đồng thì sao?
          - Thật sự ta rất quý và thương Đồng Đồng nhưng tình cảm đó chỉ như giữa 2 người bạn hoặc cùng lắm chỉ là an hem, ta không có tình cảm gì với Đồng Đồng cả.
          Thiên đánh vào mặt Toàn khiến Toàn ngã lăng xuống đất.
          - Uổng công huynh là người có ăn học, những chuyện phụ bạc này mà huynh cũng làm được sao, tại sao huynh không yêu Đồng Đồng mà không nói cho muội ấy biết, huynh có biết nếu huynh nói ra thì sẽ làm muội ấy đau khổ huynh biết không hả?
          - Đúng vậy vì ta sợ muội ấy không chấp nhận được nên ta dự định sẽ tìm một dịp tốt để nói với muội ấy nhưng có ai ngờ cha mẹ muội ấy lại...
          - Gì chứ, là tại huynh không chịu nói rồi bây giờ lại trách cha mẹ của Nhã Đồng sao? Sao không nói là huynh chết nhát đi, là huynh tham nên muốn có cả hai người con gái cùng yêu mình đi.
          - Ừ, nếu ta chết nhát thì sao, còn huynh, huynh có hơn gì ta chứ, chỉ một lời yêu mà cũng không dám nói.
          Cả hai người đang ẩu đả nhưng khi nghe Toàn nói vậy Thiên dừng tay. Toàn thấy thế nên nói tiếp:
          - Huynh tưởng ta không biết ư, thật ra từ lâu huynh đã yêu Nhã Đồng rồi phải không? Từ khi ta về đây, mỗi lần nghe huynh nhắc về Nhã Đồng khuôn mặt huynh như tràn đầy hạnh phúc, nếu như huynh không yêu Nhã Đồng thì đâu có nổi nóng khi biết ta không yêu muội ấy chứ. Để ta nói huynh nghe, tình yêu là phải tự mình nắm bắt và tím đến, nếu huynh cứ im lặng mà không nói cho muội ấy biết thì muội ấy mãi mãi sẽ không bao giờ hiểu được tình cảm của huynh, hãy nghe ta, đi nói cho muội ấy biết đi.
          Thiên gạt tay Toàn ra và nói: 
          - Nãy giờ ta không biết huynh nói gì, ta  mệt rồi, ta muốn về nghỉ, nhưng ta cảnh cáo huynh rằng huynh hãy cố lo cho Nhã Đồng, nếu ta nghe muội ấy có chuyện gì thì ta sẽ không tha cho huynh đâu.
          Thiên trầm lặng bước đi để lại Toàn trước ngôi miếu.
-         Thật là chỉ giỏi lừa gạt bản thân.
Toàn về nhà, đánh thức cha mẹ chàng dậy và nghe chàng trình bày chuyện sẽ hủy hôn sự, cha chàng vô cùng tức giận toan lấy roi ra đánh chàng nhưng mẹ chàng đã vội can, chàng nói với cha chàng cho dù chàng có chết thì chàng cũng không lấy Nhã Đồng. Cha chàng quá tức giận nên đã xô mẹ chàng ra và đánh cho chành một phát thật đau và nói chàng hãy quỳ ở nhà đến sáng, rồi mẹ chàng đỡ cha chàng vào nghỉ.
          Hôm sau khi mặt trời vừa ló dạng sau ngọn tre, Gia Toàn tìm đến nhà gặp Tạ Thiên và thấy Thiên đang quét lá trước sân, Toàn nói:
          - Cho dù huynh có giận ta hay muốn cắt dứt tình bạn giữa chúng ta thì ta vẫn sẽ đến gặp cha mẹ Đồng Đồng từ chối hôn ước, nếu huynh thật sự yêu Đồng Đồng thì hãy mau đến nói với muội ấy đi nếu không huynh sẽ hối hận đó.
          Nói xong Gia Toàn đi một nước và tới Khang gia gặp cha mẹ Nhã Đồng.
          - Ủa Gia Toàn, hôm nay có việc gì mà sao cháu đến sớm vậy?
- Dạ thưa hai bác, sở dĩ cháu đến đây là muốn thưa với hai bác chuyện tối qua.
- À chắc anh chị bên đó đã có dự tính về chuyện đãi khách nên bảo cháu qua nói với hai bác phải không.
- Dạ không thưa hai bác, chuyện là vậy. Cháu rất biết ơn vì hai bác đã xem trọng cháu nhưng cháu xin lỗi cháu không thể lấy Nhã Đồng được.
          Hai ông bà Khang nghe xong như bất ngờ. Toàn nói tiếp
          - Từ khi cháu trở về đây, cháu rất cảm kích những gì mà gia đình và cả Nhã Đồng dành cho cháu, cháu rất quý muội ấy nhưng cháu chỉ xem muội ấy như là em gái của mình, cháu chỉ muốn sống trọn đời bên người mà cháu yêu và người đó không phải là Đồng Đồng. Chính vì thế cháu vô cùng xin lỗi vì đã phụ tấm lòng của hai bác nhưng thật sự có một người vô cùng yêu Nhã Đồng, hi vọng muội ấy sau này sẽ hạnh phúc, xin lỗi hai bác, cháu xin cáo từ.
          Nhã Đồng từ lâu đã đứng bên trong và nghe hết những gì Toàn nói, khi Toàn vừa đi, nàng vừa khóc vừa chạy theo ra ngoài cổng. Còn cha mẹ nàng thấy con mình vừa khóc vừa chạy vô cùng tức giận nên đã cùng nhau đến gặp cha mẹ Gia Toàn. Cha mẹ Gia Toàn vừa mới sáng chưa biết chuyện gì thì thấy xui gia tương lai của mình đùng đùng nổi giân kéo đến đòi lại công lý cho con gái, cha Toàn cũng vô cùng tức giận một mặt kêu gia đinh đi tìm, một mặt xin lỗi Khang lão gia vì hành động ngỗ nghịch của người con trai.
Gia Toàn khi bước khỏi Khang gia thì đụng mặt Tạ Thiên.
-         Ta đã nói những gì cần nói, phần còn lại phải phụ thuộc vào huynh.
          Gia Toàn nói xong thì bước đi một mạch. Vừa đi một lúc thì Thiên nghe tiếng gọi của Nhã Đồng. Nhã Đồng vừa chạy theo vừa gọi tên Gia Toàn, thấy Nhã Đồng chạy, Thiên cũng chạy theo, nhưng hình như họ đã mất dấu của Toàn, Đồng cứ chạy đến khi ra khỏi làng rồi đến bìa rừng, Thiên cũng chạy theo, một lúc sau Đồng dừng lại rồi ngồi khóc.


          - Nhã Đồng, sao muội lại ngồi đây về nhà đi, hai bác lo cho muội lắm đó.
          - Muội không về, tại sao chứ, tại sao huynh không yêu muội. Có phải muội làm gì khiến cho huynh giận không huynh cứ nói, muội sẽ sửa đổi mà.
          Vừa nói dứt lời Nhã Đồng ôm chặt lấy Gia Toàn.
          - Muội xin huynh đừng rời bỏ muội, vì huynh muội có thể từ bỏ mọi thứ chỉ xin huynh đừng rời xa muội, huynh có biết muội rất yêu huynh không, từ khi còn bé lúc huynh cứu muội từ hồ lên muội đã có tình cảm với huynh rồi và tình cảm đó bấy lâu nay không bao giờ thay đổi sao huynh lại nỡ đối xử với muội như vậy, huynh có biết muội đau lòng lắm không.
          Gia Toàn sau khi nghe những lời Nhã Đồng nói, chàng rất xúc động, chàng không ngờ rằng có một người con gái yêu mình đến như vậy nhưng biết làm thế nào khi lòng chàng không hướng về nàng.
          - Nhã Đồng à, huynh thật sự rất cảm kích tình cảm này nhưng người huynh yêu thực sự là….
          Gia Toàn chưa nói hết câu thì Nhã Đồng đã gục xỉu. Từ nãy tới giờ những gì xảy ra đều đã được Tử Hinh nhìn thấy vì nàng luôn luôn đi theo Gia Toàn để luôn luôn được nhìn thấy anh. Khi vừa thấy Nhã Đồng ngất xỉu nàng liền chạy tới. Gia Toàn rất bất ngờ:
          - Tử Hinh sao muội ở đây, thôi khoan nói đã, chúng ta phải đưa Nhã Đồng về thôi.
          Tại nhà của Khang lão gia.
          - Đại phu, con tôi sao rồi.
          -Tiểu thư do lao lực quá độ nên bị hao tổn sức lực hơn nữa lại dầm mưa nên đã nhiễm thương hàn, tuy nhiên là gia đoạn đầu, bệnh nhẹ nên không cần phải lo lắng. Cứ cho tiểu thư uống đúng thuốc thì sau vài ngày sẽ khỏi bệnh.
          - Cám ơn đại phu, người đâu, theo đại phu đi bốc thuốc.
             Thục Nghi, ta hỏi ngươi, đại phu nói tiểu thư lao lực quá độ là do đâu hả.
          - Dạ thưa lão gia, mấy đêm nay tiểu thư thức đêm để may giày cho Ngô công tử. Nô tì đã khuyên tiểu thư hãy nghỉ nhưng tiểu thư không chịu cứ cô gắng làm cho nên…Đôi giày ấy đây ạ.
          - Tên bội bạc kia, ngươi có thấy vì ngươi mà con gái ta hao tổn tâm sức như thế nào chưa, vậy mà ngươi nỡ làm nó đau khổ như vậy hả.
          - Thưa bác cháu….cháu rất tiếc vì những gì xảy ra với Nhã Đồng ạ. Xin hai bác tha lỗi cho cháu.
          - Không dám, gia đình tôi đâu có xứng với tiêu chuẩn của công tử, chẳng qua là con tôi yêu đơn phương thôi. Thôi cũng đã khuya mong mọi người về cho con tôi được nghỉ ngơi. Gia nhân đâu, tiễn khách.
          - Khang huynh đừng nóng và cũng đừng giận cháu nó, chúng tôi sẽ về dạy dỗ lại cháu và bắt nó qua xin lỗi cho đến khi nào Khang huynh tha thứ mới thôi. Thôi chúng tôi về đây.
          Từ nảy đến giờ những sự việc xảy ra Tử Hinh đều đã nhìn thấy. Bước ra khỏi cổng nàng nói với Gia Toàn.
          - Thôi đã khuya rồi. Muội về đây. Huynh đưa hai bác về đi.
          - Khoan đã Tử Hinh, lúc nãy làm sao muội có mặt ở đó vậy, muội đã nghe hết những gì Nhã Đồng nói rồi phải không. Muội an tâm, cho dù thế nào trong lòng ta cũng chỉ có mình muội, ta sẽ không yêu người con gái nào khác ngoài muội, muội hãy tin ở ta.
          - Nhưng làm sao huynh và muội có thể đến bên nhau khi Nhã Đồng đã hi sinh rất nhiều vì huynh còn muội thì lại chẳng làm được gì.
          - Điều đó không quan trọng, ta chỉ biết ở bên muội ta cảm thấy rất hạnh phúc, ấm áp và vui vẻ, ta chỉ mong trọn đời này được sống bên muội thôi. Ta cũng rất cảm kích những gì Nhã Đồng làm cho ta nhưng ta chỉ xem muội ấy là bạn, hoàn toàn không có cảm giác gì khác. Chỉ có khi ở cạnh muội ta mới cảm thấy cuộc đời này có ý nghĩa hơn. Hứa với ta, dù có chuyện gì xảy ra thì cũng hãy ở bên cạnh ta nhé.
          Tử Hinh rất xúc động vì những gì mà Gia Toàn nói nhưng cứ nghĩ đến có một người con gái đã vì Gia Toàn mà hi sinh rất nhiều thì nàng lại không thể cứ dửng dưng xem như không có được.
          - Bây giờ muội không muốn nói đến chuyện ấy, muội phải về thôi, tạm biệt huynh.
          - Tử Hinh……..
          Ngô lão gia và Ngô phu nhân từ nảy giờ đứng bên trong và chứng kiền hết được mọi chuyện. Ông rất tức giận. Ông nói:
          - Vậy ra vì cô gái này mà con không chịu lấy Nhã Đồng à. Cha nói cho con biết, ngoài Nhã Đồng ra cha không cho phép ai được làm con dâu nhà này, cho dù là công chúa cũng không chứ nói gì đến cô gái ấy. Cha nói vậy hi vọng con sẽ biết chừng mực mà dừng lại. Mình về thôi phu nhân.
          - Nhưng thưa cha….
          - Thôi con, cha con đang giận, để lúc sau hãy nói, bây giờ chúng ta về thôi.
          Màn đêm dần buông, những cơn gió se lạnh ùa vào phòng qua cửa sổ, khiến càng lòng chàng se lạnh hơn, hiện giờ lòng chàng đang rất bối rối, thật ra chàng yêu Tử Hinh thật lòng nhưng phải làm sao cho Nhã Đồng không cảm thấy đau đớn đây. Dằn vặt, trằng trọc suốt đêm chàng đưa đến một quyết định mà chàng biết sẽ làm cha mẹ và mọi người thất vọng và cũng làm Nhã Đồng rất thất vọng. Chàng quyết định cùng Tử Hinh bỏ trốn.
          Sáng hôm sau, chàng ra khỏi nhà sớm hơn bình thường vì một phần là chàng muốn đi mua một số trái cây đến tặng cho Nhã Đồng và điều quan trọng là chàng muốn đến gặp Tử Hinh. Vừa cách nhà Hinh khoàng độ vài trăm mét chàng đã thấy Hinh đang quét lá trước sân. Chàng kêu to và chạy lại:
- Tử Hinh.
Tử Hinh vừa thấy Toàn liền tránh mặt và chạy vào trong nhưng bị chàng ngăn lại.
- Tử Hinh, muội sao vậy, sao lại tránh mặt huynh, muội có biết hôm qua lúc muội bỏ về huynh lo cho muội lắm không.
- Huynh còn tìm muội làm gì nữa, người bây giờ cần huynh quan tâm không phải là muội mà Nhã Đồng, huynh mau về đi.
- Muội nói vậy là sao, ta xin muội, đừng bao giờ lãng tránh và rời bỏ ta, ta thật sự rất yêu muội, hôm nay ta đến đây là có chuyện muốn nói với muội. Ta hỏi muội một câu, muội hãy trả lời thật lòng nhé, muội….có yêu ta không?
- Có, muội thật sự rất yêu huynh.
- Vậy muội có đồng ý làm vợ ta không?
- Vâng.
- Vậy ngày mai chúng ta hẹn ở đây, huynh và muội sẽ cùng nhau đi khỏi đây, đến một nơi chỉ có huynh và muội, chúng ta sẽ trở thành đôi vợ chồng hạnh phúc trên thế gian này được không?
Tử Hinh rất xúc động sau lời nói của Gia Toàn, nàng gật đầu. Cái gật đầu ấy khiến Gia Toàn rất mừng, 2 người ôm lấy nhau. Trái tim họ tràn ngập niềm vui và hạnh phúc.
- Nhưng còn cha mẹ của huynh thì làm sao, không lẽ chúng ta cứ bỏ đi, hơn nữa còn Nhã Đồng, cô ấy sẽ ra sau khi biết huynh bỏ đi.
- Muội yên tâm, chúng ta sẽ ra đi một vài năm sau đó sẽ trở về, khi đó ta tin chắc ba mẹ cũng sẽ nguôi ngoai cơn giận và lúc đó muội đã là vợ huynh, ba mẹ muốn làm gì thì cũng không được nữa. Còn Nhã Đồng thì ta tin chắc thời gian sẽ làm muội ấy quên ta đi và sẽ không còn đau nữa. Thôi bây ta chỉ mong cho ngày mai mau đến để khi đó chúng ta sẽ cùng nhau đi đến chân trời cuối đất, nơi chỉ có hai ta, thôi bây giờ ta về chuẩn bị, nàng cũng hãy chuẩn bị đi nhé, nửa đêm hôm nay gặp nhau tại đây.
Share on Google Plus

About Ren

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment