[Truyện ngắn] Fiction: LIÊU TRAI Part 3


Episode 5
        Gia Toàn dừng lại truớc cửa nhà Tử Hinh. Nhìn từ ngoài vào thì có thể thấy đây là một căn nhà nhỏ, vách mái thô sơ, đủ cho một hoặc 2 nguời ở. Gia Toàn đặt Tử Hinh xuống, có vẻ bây giờ chân cô đã đi đuợc một chút.
        - Đây là nhà tiểu thu hả?
        - Vâng, mời huynh vào nhà nghỉ chân uống tách trà rồi hãy về.
        - Uhm, cũng đuợc, vậy để tôi đỡ tiểu thư vào nhé.
        - Mời huynh ngồi.
        - Cám ơn tiểu thư. Xem ra nhà tiểu thư tuy nhỏ nhưng trông rất thanh tao và nhã nhặn. Vậy ra tiểu thu làm lồng đen ở phòng này àh?
        Gia Toàn vừa nói vừa chỉ vào đống lồng đen đặt ở góc nhà.
        - Vâng, nhà chỉ có mình tôi nên cũng ráng sắp xếp cho gọn gàng. Huynh ngồi đây đợi tôi đi pha trà nhé.
        - Thôi chân tiểu thư đang bị đau đi lại không tiện đâu, khỏi cần trà nuớc gì cũng đuợc. Thôi cũng tối rồi, tôi về đây, khi nào rảnh tôi sẽ đến thăm tiểu thư nhé. Tạm biệt.
        - Vâng, cám ơn huynh, chào huynh.
        Gia Toàn chào cô gái và ra về. Vừa về đến cổng làng thì Gia Toàn thấy Nhã Đồng chạy lại.
        - Gia Toàn ca, sao tiệc đang vui mà huynh lại bỏ ra đây. Nãy giờ huynh đi đâu vậy?
        - Đúng rồi đó Toàn ca, huynh đi sao không nói một lời, không thấy huynh đâu, đệ và Đồng Đồng lo muốn chết, nhất là Đồng Đồng đấy, muội ấy tìm huynh khắp nơi, cứ sợ huynh bị gì rồi.
        - Xin lỗi hai người nha, cám ơn muội đã lo lắng cho huynh. Lúc nãy huynh cảm thấy ngột ngạt quá nên định đi ra ngoài dạo mát rồi tình cờ gặp một nguời bạn nên có nói chuyện chút rồi mới trở về.
        - Bạn hả? Ai vậy, chẳng phải huynh mới về sao mà quen bạn nhanh vậy, tụi muội có biết không?
        - Ừh, một nguời bạn huynh mới quen, có lẽ cũng không biết hai người đâu tại cô gái ấy cũng không biết huynh mà, thôi chúng ta về thôi, hôm khác huynh sẽ giới thiệu với hai người.
        - Lạ thật nhỉ, có người nào trong làng này mà đệ với Đồng Đồng không biết đâu? Mà cô ấy tên gì vậy Toàn ca?
        - Tử Hinh, hai người có biết cô ấy không?
        - Không nghe tên lạ thật.
        - Vậy à, thế mà ta lại thấy rất quen thuộc ấy chứ. Thôi tối rồi chúng ta về thôi kẻo cha mẹ lo thì nguy.
        Sáng hôm sau.
        - Con chào hai bác.
        - À Nhã Đồng hả con, con qua tìm Gia Toàn nhà bác hả?
        - Dạ vâng, con có hứa là sẽ đua huynh ấy giới thiệu với mọi nguời trong làng, không biết huynh ấy dậy chưa ạ?
        - Vậy hả, con đợi chút nhé để bác gái vô gọi Gia Toàn ra. Cháu chịu khó ngồi đợi nó một chút nhé, nó dậy rồi nhưng không biết làm cái gì mà giờ này chưa ra. (Ngô phu nhân vào trong gọi Gia Toàn)
        - Vâng cảm ơn bác.
        - Nhã Đồng này, chẳng hay song thân bên cháu đã có tính chuyện lập gia thất cho cháu chưa nhỉ, theo bác thấy thì một tiểu thư vừa đẹp nguời vừa đẹp nết như cháu chắc hẳn có nhiều công tử đến dạm hỏi lắm nhỉ.
        - Dạ thưa bác thương cháu nên nói vậy chứ cháu như vầy thì có ai thèmđể mắt đến đâu ạ.
        - Haha, tốt, biết khiêm nhuờng như thế là tốt, bác đây rất thích có một con dâu như vậy. Nếu thằng Toàn nhà bác mà lấy đuợc nguời vợ như cháu thì tốt quá.
        Câu nói của Ngô lão gia làm Nhã Đồng đỏ mặt. Đúng lúc Gia Toàn buớc ra.
        - Aha con nghe 2 nguời nói xấu gì con rồi nhen. Nhã Đồng, cha huynh vừa nói xấu huynh cái gì rồi phải không? Ủa mà sao mặt muội đỏ vậy, muội bệnh à?
        - Dạ không, thôi mình đi đi huynh. Thưa 2 bác cháu đi.
        - Ê ê chờ huynh đã, cha mẹ con đi nhé, con sẽ về sớm. Nhã Đồng chờ huynh…
        - Hai đứa này trông xứng đôi bà nhỉ, cứ như lúc nhỏ vậy. Vui thật!
        Nói tiếp về chuyện của Gia Toàn và Nhã Đồng. Nhã Đồng sau khi chạy khỏi nhà Gia Toàn thì 2 nguời cùng nhau ra chợ. Cả 2 chơi đùa rất vui vẻ, Nhã Đồng giới thiệu Gia Toàn với mọi nguời trong làng. Nào anh hàng cá, hàng thịt, chị bán chè, ông cụ bán bánh bao…… Cuối cùng 2 nguời buớc vào một tiệm thuốc.
        - Chào ông chủ, hôm nay chú làm ăn tốt chứ.
        - Ah Khang tiểu thư, lâu quá mới gặp tiểu thư.
        - Vâng, dạo này cháu hơi bận nên ít đến thăm chú. Hôm nay cháu tới là muốn giới thiệu thiếu gia của nhà họ Ngô - Ngô Gia Toàn.
        - Ra vậy đây là Gia Toàn à, lớn nhanh quá nhỉ. Còn nhớ chú không?
        - Dạ chào chú……
        - (nói nhỏ) Chú ơi, huynh ấy bị mất trí nên những nguời truớc đây đều đã quên hết rồi.
        - Vậy à, vậy cậu lấy thang thuốc này về sắc mà uống nhé, nó có tác dụng bổ não, phục hồi lại trí nhớ đó.
        - Vậy cái này bao nhiêu tiền ạ?
        - Tiền gì chứ, chúng ta từ lâu đã quen biết nên cứ cầm về mà dùng.
        - Cám ơn chú nhiều.
        - Thôi bọn cháu đi đây, khi nào rảnh sẽ tới thăm chú.
        - Ừh, 2 cháu đi nhé.
        Buớc ra khỏi tiệm thuốc Gia Toàn hỏi Nhã Đồng:
        - Này Nhã Đồng, muội có biết ở đây ai bán lồng đèn không.
        - Dạ có, là thím Trương ở cuối làng, mà huynh muốn mua lồng đèn hả.
        - Không, à mà, bộ không còn nơi nào bán nữa sao?
        - Dạ không, hết rồi, ở làng mình chỉ có thím ấy bán.
        - À, vậy còn ngoài đầu làng?
        - Muội nghĩ chắc cũng không có đâu vì ở ngoài làng vắng vẻ lắm, có bán thì chắc cũng không ai mua, mà có chuyện gì vậy huynh?
        - Ừ không có gì đâu. Thôi ta đi tiếp đi. (vừa đi Gia Toàn vừa nghĩ thầm: “Thật là kì lạ”)
        - Toàn ca, hay là chúng ta đến thăm Thiên ca đi.
        - Ừh, vậy cũng được, mà cậu ấy ở đâu?
        - Ban ngày Thiên ca làm phục vụ ở chỗ Bát Hoa Lâu đó, chúng ta vô đó ăn chút gì rồi sẵn gặp Thiên ca luôn.
        - Ừ, chúng ta đi thôi.
        Tại Bát Hoa Lâu.
- Xin chào quý khách. Ủa là hai người hả?  
- Thiên ca, muội đưa Toàn ca đến thăm huynh nè.
- Thiên huynh, thì ra huynh làm ở đây hả?
        - Đúng rồi, thôi hai người muốn ăn gì cứ gọi, đảm bảo sẽ được mang ngay.
        - Vậy huynh cho chúng tôi 3 món một canh là được rồi. Cám ơn huynh nha.
        - Được rồi, có ngay, hai người chờ chút nha.
        Hai người đang ngồi thì bỗng thấy có một cặp tình nhân bước vào trong, người con trai đang nói với người con gái giọng trách móc:
        - Huynh đã nói muội phải cẩn thận rồi mà, tự nhiên leo lên chi rồi để té sưng vậy nè.
        - Tại muội muốn giúp huynh lấy đồ thôi, ai ngờ xuôi dữ vậy.
        - Thôi được rồi, biết muội thương huynh lắm mà, thôi ngồi đây để huynh đi mua thuốc về thoa cho bớt sưng nha.
        Thấy người thanh niên chạy đi, Gia Toàn liền nhớ đến cô gái tối hôm qua mình gặp cũng liền vội vã chạy đi:
        - Nhã Đồng, hôm nay huynh có chuyện, muội về truớc nhé, ngày mai chúng ta lại đi, muội về nói hộ với cha mẹ huynh là huynh sẽ về hơi trễ, tạm biệt muội, với lại nhắn với Thiên giúp huynh luôn ha.
        Nói xong Gia Toàn chạy đi, để một mình Nhã Đồng ngơ ngác. Tạ Thiên đem đồ ăn ra không thấy Toàn liền hỏi:
        - Ủa Toàn huynh đâu rồi Đồng Đồng?
        - Muội không biết nữa, huynh ấy nói có chuyện rồi chạy đi luôn.
        Gia Toàn chạy đến tiệm thuốc vừa mới đến lúc nãy.
        - Chào ông chủ, ở đây ông có bán ruợu thuốc không?
        - Có mà công tử bị gì hả?
        - Không chẳng qua là một nguời bạn bị thôi. Cám ơn ông chủ nhé, cháu điđây.
         Vừa nói dứt câu, câu chạy như bay về phía cánh rừng ngoài làng. Gia Toàn chạy thẳng một mạch đến nhà của Tử Hinh. Nhưng hình như Tử Hinh đãđi ra ngoài, ngôi nhà bị bỏ trống. Gia Toàn nghi chắc tiểu thư ấy đi ra ngoài rồi, càng nghĩ thì chàng lại càng lo, chân Tử Hinh bị như vậy thì rất nguy hiểm cho cô. Nghĩ xong chàng vội lập tức chạy đi tìm. Trên đuờng đi, cậu vô ý truợt chân xuống đồi và bất tỉnh.
Episode 6
        Chàng nằm mơ, trong giấc mơ chàng thấy một cậu bé đang ngồi đọc sách bên cây bàng, nhưng tất cả đều rất mơ hồ không nhận thấy rõ mặt cậu bé là ai, chàng định đi tới gần xem thử thì ngửi thấy mùi hương của thứ cây rất quen thuộc cùng với một giọng nói làm chàng thức tỉnh.
        - Huynh Gia Toàn, huynh Gia Tòan, tỉnh lại đi, huynh không sao chứ?
        Gia Toàn vừa mở mắt thì thấy Tử Hinh ngay truớc mặt.
        - Tử Hinh, sao tiểu thư ở đây, a, sao đầu tôi đau vậy?
        - Tôi đi hái thuốc thì tình cờ truợt chân và gặp huynh ở đây. Tôi cũng tính hỏi sao huynh lại ở đây?
        - À tôi nhớ rồi, tôi đi tìm tiểu thư để đua lọ thuốc cho tiểu thư nhưng bất cẩn té xuống đây, chắc là đập đầu vô đá đau quá nên ngất xỉu.
        - Vậy ra huynh vì tôi nên mới bị như thế à, thiệt ngại quá.
        - À có gì đâu, tiểu thư đừng ngại, tôi bị té là do sơ ý chứ có phải do tiểu thư đâu. À nè chân tiểu thư đang bị thương mà sao tiểu thư lại ra ngoài?
        - À, sáng nay có lẽ do đau quá nên tôi dậy trễ, không đi bán đuợc nên sẵn tiện đi kiếm một ít thuốc luôn. Khu rừng này có nhiều loài thuốc quý lắm.
        - Vậy à!
        - Nào để tôi giúp huynh đứng dậy.
        - À vâng, cảm ơn tiểu thư. Vậy bây giờ chúng ta làm sao lên trên đó.
        - Nơi này tôi thuờng bị té xuống nên đuờng lên đó tôi biết rất rõ, huynh đi theo tôi.
        - Ồ. Vậy ra tiểu thư hay té xuống đây à, nhưng mà chân tiểu thư đang bịđau mà.
        - Đừng lo, tôi bớt rồi.
        - Thôi thôi, để tôi đỡ tiểu thư vậy, thấy tiểu thư đi vậy nguy hiểm quá.
        - Huynh khéo lo, tôi sống ở đây đã lâu, hơn nữa lại sống một mình thì có việc gì mà tôi không vuợt qua đuợc.
        - Quen là một chuyện nưng cẩn thận lại là chuyện khác, tiểu thư là con gái mà, chuyện gì cũng can có một nguời đàn ông để phụ tiểu thư chứ, đó là chuyện tốt chứ đâu có xấu, tiểu thư nói có phải ko?
        - Vâng đúng rồi, huynh quá cẩn thận rồi đấy, thiệt tình.
        Cả hai nguời đi một lúc thì bất chợt một cơn mưa ào tới.
        - Sao trời này lại có mưa nhỉ, thiệt là.
        - Huynh đừng lo, tôi biết gần đây có cái hang, chúng ta mau chạy vào đótrú mưa đi.
        Cả hai đồng loạt chạy nhanh vào hang.
        - Trời dạo này ngộ thiệt.
        - Thời tiết ở đây hay thất thuờng nhu vậy lắm. Huynh mới đến nên không biết nhưng huynh sẽ sớm làm quen thôi.
        - Vậy sao? Tiểu thu sao vậy, lạnh hả? Chờ tôi chút nhe, tiểu thư ngồi đây đi.
        - Huynh tính làm gì vậy?
        - À, tôi đi nhặt những nhánh cây khô để đốt lửa suởi cho ấm.
        - Thôi khỏi cần ở đây có……
        (Tử Hinh chua kịp nói hết thì Gia Toàn vội chặn lại)
        - Khỏi cần gì chứ, cô bị uớt nên suởi ấm chứ nếu không bệnh thì khổ. Cô cứ ngồi yên đấy nhé.
        Gia Toàn lom khom tìm những nhánh cây khô trong hang rồi vội nhóm lửa.
        - Này, tiểu thư lại đây ngồi cho nó ấm.
        - Tiểu thư không sao chứ, chân tiểu thư sao rồi, vẫn ổn chứ.
        - Hơi đau nhưng đã bớt rồi.
        - Tôi…có chai thuốc này…tiểu thu…có muốn thử không?
        - Có chứ, cảm on huynh.
        - Uhm, nó đây.
        Tử Hinh đỡ lấy chai thuốc từ tay của Gia Toàn. Vừa đưa tay ra thì Tử Hinh bỗng kêu thé lên. Gia Toàn hỏi tiểu thư có sao không thì Tử Hinh trả lời:
        - Có lẽ vết thuong cũ (bên tay phải) chưa lành hẳn nên khi thời tiết thay đổi nó lại nhói lên, không sao đâu chút nữa nó sẽ khỏi thôi mà.
        - Nếu tiểu thư không ngại…tôi có thể giúp tiểu thư.
        - Vậy…cám ơn huynh.
        - Không có gì, nãy giờ tiểu thư cảm ơn tôi nhiều lắm rồi đấy, chúng ta là bạn mà. À… tất nhiên là vậy…nếu tiểu thư không thấy phiền.
        - Không đâu, tôi rất hân hạnh khi làm bạn với huynh.
        - Vậy thì tốt rồi. Tiểu thư ngồi yên nhé.
        Gia Toàn nhẹ nhàng tháo đôi giày của Tử Hinh.
        - Bị sưng như vậy mà tiểu thư nói không sao ư?
        - Thì tại tôi thấy bớt đau nên nói vậy chứ có xem chỗ sưng nó như thế nào đâu.
        Gia Toàn bôi một ít thuốc lên tay rồi nhẹ nhàng xoa nhẹ lên chỗ sưng, chàng rất nhẹ tay cứ như sợ làm đau nàng. Trong hang động, ngoài tiếng mưa rơi ngoài hang và tiếng nổ lách tách của ngọt lửa thì tất cả đều im lặng. Trong hang giờ đây chỉ còn đôi bạn trẻ đang cùng nhau ngồi bên ngọn lửa ấm áp, khung cảnh thật lãng mạn làm sao. Bất chợt Tử Hinh lên tiếng:
        - Vậy…đối với ai huynh cũng dịu dàng như vậy sao?
        - Hả, sao cơ, à vâng. Cha tôi dạy tôi là một nguời nam nhi thì phải giúp đỡnữ ni khi họ cần, như thế mới là một nguời đàn ông chân chính.
        - Không, ý tôi hỏi nếu có một cô gái gặp hoàn cảnh giống như tôi thì huynh vẫn làm như vậy sao?
        - Ơ, chuyện đó…có lẽ là vậy.
        Nghe xong bỗng dưng Tử Hinh nổi giận, gạt bỏ tay của Gia Toàn ra.
        - Vậy thì đuợc rồi, tôi có thể tự làm, không cần huynh giúp nữa.
        - Ừh…vậy tiểu thư cứ tự nhiên. Nếu cần gì giúp đỡ cu61 gọi tôi. Tôi đi tìm thức ăn đây, theo tôi đoán mưa như thế này thì hôm sau mới tạnh, có lẽ chúng ta phải ở lại đây đem nay rồi.
        - Nhưng mua lớn như thế này thì huynh kiếm đuợc gì chứ.
        - Tiểu thư yên tâm, sẽ ổn thôi mà. Ở trong này chờ tôi nhé.
        Gia Toàn đi một lúc sau thì trở về. Mang theo bên mình là vài con cá.
        - Gần đây có một cái ao nên tôi dùng cây bẻ nhọn và bắt đuợc vài con cá.
        - Làm sao huynh có thể làm như thế đuợc. Huynh không phải là 1 công tử sao.
        - Không phải nguời nào sinh ra trong gia đình giàu có đều là công tử bột,đều ko biết làm gì. Ngay từ bé tôi đã đuợc cha tôi chỉ dẫn rất nhiều điều. Ông dạy tôi phải biết sống tự lập thì sau này mới có thể gánh vác gia đình, trở thành trụ cột trong gia đình.
        - Xem ra huynh rất quý trọng cha của mình. Tôi chắc rằng sau này huynh sẽ là một nguời chồng tốt.
        - Tiểu thư nghã vậy à, cám on tiểu thư. À cá chính rồi nè, tiểu thư ăn đi.
        Sau khi ăn xong, cả hang động lại trở về không khí yên lặng.
        - Ắt xì…..
        - Huynh lạnh à.
        - Chắc có lẽ lúc nãy dầm mưa nên cảm chút thôi.
        - Hay huynh cởi áo ra đi.
        - Ý tiểu thư là sao?
        - Huynh đừng hiểu lầm, huynh đưa tôi áo để tôi hong khô, ở trong góc hang có một hốc nhỏ, ở đó có 1 cái chăn, huynh lấy ra mà dùng, với lại có một ấm nuớc huynh lấy đun sôi rồi uống cho ấm.
        Gia Toàn ngạc nhiên.
        - Sao tiểu thư biết đuợc.
        - Huynh khờ thật, chẳng phải tôi bảo huynh nơi này rất thân thuộc với tôi sao, tôi hay bị té xuống đây nên phải chuẩn bị đầy đủ lỡ khi rớt xuống thì có đồmà dùng chứ. Với lại ở trong đó có vài quả rừng tôi mới để hôm kia huynh lấy mà ăn.
        - Ờ…
        - Tôi xin lỗi vì đa không nói với huynh lúc nãy. Vì tôi muốn xem huynh sẽ làm gì vì tôi nên…
        - Ờ không sao đâu, tiểu thư đừng ngại, tôi không giận tiểu thư đâu mà tôi lại càng cảm phục tiểu thư ấy chứ, một cô gái như tiểu thư, sống một mình mà biết làm như thế này thì hay quá rồi. Dù sao cũng cám on tiểu thư về cái chăn.
        Gia Toàn kéo chăn lại và đắp cho mình. Hai nguời lại im lặng ngồi nhìn ngọn lửa đang cháy bập bùng. Một lúc sau Gia Toàn thấy Tử Hinh run lên.
        - Tiểu thu thấy lạnh à, hay tiểu thư lấy chăn này đắp đi.
        - Không sao, tôi thế này đã quen rồi, đồ huynh chưa khô, huynh nên giữ lấy cho ấm, tránh mắc phải bệnh rồi huynh lại trách tôi.
        - Thiệt là….Tiểu thư lo gì chứ, tôi là con trai mà, còn tiểu thư là con gái, sức khỏe yếu hơn nữa cái chăn này của tiểu thư mà.
        Gia Toàn liền đưa cái chăn đắp cho Tử Hinh.
        - Tiểu thư mà đưa lại thì tôi giận tiểu thư đấy nhé.
        Vừa trở về chỗ thì Gia Toàn lại hắc xì…
        Nhìn thấy huynh nhu vậy Tử Hinh liền đi qua, ngồi kế Gia Toàn và kéo nửa tấm chăn đắp cho Gia Toàn.
        - Nếu vậy thì tôi và huynh dùng chung, như vậy cả hai sẽ không bị bệnh.
        - Vậy….cũng đuợc.
        - Có gì mà phải ngại đến đỏ mặt như thế chứ chàng khờ.
        Một lúc sau cả 2 chìm vào trong giấc ngủ. Hai nguời hôm nay đều quá mệt rồi, họ cần duỡng sức để ngày mai tìm đuờng về nhà. Trong ánh lửa ấm áp, đầu của Tử Hinh từ từ dựa vào vai Gia Toàn và giấc ngủ tìm đến với họ thật nhẹ nhàng và sâu lắng.
Share on Google Plus

About Ren

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment