[Truyện ngắn] Fiction: LIÊU TRAI Part 6 (Last)


Episode 9
Sau khi nói chuyện với Tử Hinh xong, chàng liền đến nhà Nhã Đồng muốn vô gặp nhưng gia nhân nói rằng theo lệnh lão gia không cho chàng vô, chàng đành đi về nhà.
          Về đến nhà, đã quá trưa, cha mẹ chàng vô cùng lo lắng, khi thấy chàng về cha chàng hỏi:
- Con đi đâu mà từ sáng sớm đến giờ mới về.
- Dạ thưa cha con đi thăm Nhã Đồng nhưng bác Khang không cho con vào.
- Hừm, con nghĩ sau những gì con làm với con gái người ta thì người ta sẽ cho con vào ư?
- Thưa cha….
- Thôi không nói nhiều nữa, để cha tìm lời nói với Khang huynh, mong huynh ấy bỏ qua lỗi cho con. Còn bây giờ lo chuẩn bị ăn cơm đi.
- Cha con nói đúng đấy, nhưng bây giờ là chúng ta phải xem Nhã Đồng còn giận con không, hay là con làm theo cách của mẹ đi.
Mẹ Gia Toàn bảo chàng hãy viết một bức thư gởi cho Nhã Đồng, bà sẽ tìm cách để bức thư đến tay Nhã Đồng để xem ý Nhã Đồng thế nào, nếu Nhã Đồng hết giận thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn còn nếu Nhã Đồng còn giận thì phải làm sao cho Nhã Đồng hết giận là việc cần làm nhất. Chàng nghe lời mẹ nhưng trong thư lần này chàng chỉ viết:
 “Nhã Đồng, huynh thực sự cảm thấy rất có lỗi khi đã làm muội đau lòng và thất vọng, huynh rất quý muội nhưng huynh chỉ xem muội như em gái thôi, hi vọng sau khi huynh đi thì sẽ có một người yêu muội đến bên muội và xóa đi sự đau buồn mà huynh mang đến cho muội, tạm biệt muội, hi vọng muội luôn hạnh phúc.
                                                                             Thân,
                                                                             Gia Toàn.”
Sau khi chàng viết thư xong, chàng đưa thư cho mẹ và mẹ chàng nhờ tì nữ Thục Nghi khi nào Nhã Đồng thức dậy thì lập tức đưa cho nàng.
Tối hôm đó, khi cả nhà đều chìm sâu vào giấc ngủ chàng thu dọn đồ theo cửa sau và đến nhà Tử Hinh.
Nói về Tử Hinh, sau khi hẹn với Gia Toàn xong trong nàng vui buồn lẫn lộn, và trong nàng đã xuất hiện suy nghĩ mà nàng phải lấy hết sức để thực hiện. Đó chính là nàng quyết định sẽ rời xa Gia Toàn, điều này nàng đã nghĩ từ khi chuyện của Nhã Đồng xảy ra. Tuy lòng rất muốn ở bên Gia Toàn mãi nhưng nàng không thể đứng nhìn anh trở thành một người bất hiếu, bất nghĩa chỉ vì một yêu tinh như mình. Và do đó nàng chỉ còn một cách để Gia Toàn bỏ cuộc và cũng là để nàng quên Toàn đi, đó là nàng quyết định lấy con trai thổ công. Đồ sính lễ và đám rước sẽ đến vào lúc tối.
Giờ hẹn đã đến, Gia Toàn đã đến nhà Tử Hinh. Nàng đứng trước cửa chờ, khuôn mặt nàng hiện lên nét lo lắng đượm chút ưu sầu, vẻ mặt ấy khác hẳn với nét mặt vui vẻ, hớn hở và tràn đầy hạnh phúc của Gia Toàn. Vừa nhìn thấy Tử Hinh, Gia Toàn chạy đến và hớn hở nói:
- Tử Hinh, muội có chờ huynh lâu không, cũng tới giờ rồi, chúng ta đi thôi.
Chàng nắm tay Hinh dẫn đi, bỗng chàng đứng khựng lại bởi chàng đã không cảm nhận được hơi ấm từ đôi tay người thương.
- Sao vậy Tử Hinh, muội quên chuyện gì à?
- Muội….hôm nay muội không thể đi với huynh.
- Sao vậy, muội bệnh à, không sao hôm nay không đi được thì ngày mai đi, bây giờ quan trọng là sức khỏe của muội. Thôi chúng ta đi vào nhà…
- Không phải đâu, Gia Toàn à, hôm nay muội không đi được, ngày mai cũng không và muội sẽ không bao giờ đi với huynh đâu.
- Muội đang nói chuyện gì vậy, huynh không hiểu.
- Muội chỉ muốn huynh hãy nghe kĩ những lời muội nói. Những ngày qua muội đã suy nghĩ rất kĩ về mối quan hệ cua chúng ta, muội chợt nhận ra tình cảm của muội dành cho huynh không còn như trước nữa, cảm giác khi xưa đã không còn. Bây giờ muội nghĩ chúng ta không nên đi đâu nữa, huynh hãy về với gia đình của mình và hãy xem như muội phụ tình huynh. Bây giờ đang có một người đang chờ muội về, muội đi đây.
- Muội…đi đâu chứ? Huynh không hiểu, hôm qua chúng ta cũng rất vui vẻ mà! Muội đã hứa với huynh dù có chuyện gì xảy ra cũng không bao giờ rời xa huynh mà, có phải cha mẹ huynh đã gặp muội và nói gì không?
- Không ai nói gì với muội cả, tất cả lỗi lầm là nơi muội, huynh cứ cho là muội đã phụ tình huynh mà hãy về đi đừng ở đây làm gì, hơn nữa muội cũng sắp đi rồi.
- Đi…nhưng đi đâu.
- Nàng ấy đi với ta!
Từ sau vang lên tiếng nói, thì ra là con trai thổ công đã đến rước Tử Hinh.
- Ta nghĩ ngươi hãy về đi. Tử Hinh sẽ lấy ta.
- Muội sẽ làm vợ của Thổ ca, cho nên huynh hãy về đi, huynh và muội đã không còn gì nữa. Tạm biệt huynh.
Gia Toàn đứng nhìn Tử Hinh bước đi, quá đau khổ, chàng không tin vào những gì vừa xảy ra. Đến khi bóng nàng khuất trong màn đêm, chỉ còn lại thể xác không hồn với không gian hiu quạnh xung quanh chàng thẩn thờ bước từng bước về nhà. Lòng nặng trĩu bao nỗi buồn khôn tả, nước mắt rơi nỗi đau thấm vào tim. Đến lúc này chàng vẫn không hiểu vì đâu Tử Hinh ra đi.
Trong lúc mọi chuyện đang xảy ra tại nhà Tử Hinh thì tại nhà Nhã Đồng cũng xảy ra một việc cũng không hề nhỏ. Bất tỉnh, hôn mê từ hôm khi nghe Gia Toàn từ chối mình, bỗng đến hôm nay, giữa đêm khuya, Nhã Đồng tỉnh dậy, cô nô tì hết sức vui mừng chạy báo cho lão gia và phu nhân hay. Nhã Đồng nhìn thấy một bức thư gởi cho mình để trên bàn khi bước đến lấy nước uống. Đọc thư xong nàng không kìm nén được xúc động, nước mắt trào tuông, tung cửa ra ngoài tìm Gia Toàn, cũng may đúng lúc gia nhân và cha mẹ của Nhã Đồng bước vào và ngăn cản kịp. Thấy con gái mình rất muốn gặp Gia Toàn nên Khang lão gia đã cho người sang nhà Ngô gia gọi Gia Toàn đến gấp. Khi nghe tin Nhã Đồng tỉnh dậy, cha mẹ Gia Toàn hết sức vui mừng và vào gọi Gia Toàn ra nhưng ko thấy Gia Toàn đâu, vừa định sai gia nhân đi tìm thì dáng dấp thất thểu của Gia Toàn đi về.
- Con đi đâu mà mang theo nhiều đồ vậy? Mà thôi khoan nói chuyện đó đã, Nhã Đồng đã tình dậy và rất muốn gặp con, hãy qua đó mau đi.
Vừa nghe cha nói, Gia Toàn như thức tỉnh, chàng hối hả muốn qua xem bệnh tình của Nhã Đồng như thế nào vì đến bây giờ chàng vẫn còn day dứt về chuyện của Nhã Đồng.
Vừa vào đến phòng chàng thấy Nhã Đồng đang nằm trên giường bệnh và xung quanh là tất cả mọi người. Chàng chạy đến bên giường.
- Nhã Đồng, muội không sao chứ.
Nhã Đồng vừa nghe thấy tiếng Gia Toàn nàng ngồi bật dậy.
- Gia Toàn, thật sự là huynh sao, huynh đã trở về bên muội phải không, huynh không cùng Tử Hinh tỷ bỏ trốn đâu phải không?
- Muội an tâm, huynh sẽ không đi đâu nữa, nghe lời huynh, ngoan ngoãn dưỡng bệnh, muội có biết cha mẹ muội rất lo cho muội không.
- Chỉ cần huynh hứa với muội luôn ở bên cạnh muội thì muội sẽ an tâm dưỡng bệnh.
- Ừh, huynh hứa.
- Thật sao.
- Ừ, bây giờ muội nằm đây và nghỉ đi nhé, ta về đây.
- Huynh định đi đâu.
Nhã Đồng nắm chặt tay Gia Toàn.
- Đừng lo, ngày mai huynh sẽ đến thăm muội, hứa danh dự đấy.
Nghe Gia Toàn nói câu đó Nhã Đồng mới an tâm mà nghỉ ngơi. Sau khi Nhã Đồng chìm sâu vào trong giấc ngủ, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Khang lão gia kéo Gia Toàn ra ngoài nói chuyện.
- Xin bác trai, bác gái tha lỗi, cháu rất xin lỗi vì những chuyện xảy ra với Nhã Đồng.
-Thôi, dù gì chuyện ấy cũng đã qua, bây giờ ta chỉ muốn hỏi cậu, cậu cũng thấy tình cảm con gái ta dành cho cậu rất nhiều đúng không, ta chỉ muốn hỏi lần cuối, cậu có muốn lấy nó làm vợ hay không.
Một lần nữa Khang lão gia lại đưa Toàn vào tình huống khó xử, nếu là bình thường, chàng sẽ kiên quyết không chấp nhận vì tính chàng chỉ lấy người mà chàng thực sự yêu, còn những người mình chỉ coi là bạn thì cho dù ai có ép buộc chàng cũng không chấp nhận. Nhưng lúc này lại khác, lòng chàng vừa đau, vừa hận nhưng cũng vẫn còn rất yêu Tử Hinh nên chàng cũng muốn trả thù nàng, nếu Tử Hinh đã phụ chàng mà đi lấy người khác thì chàng cũng có thể quên nàng đi để lấy Nhã Đồng, hơn nữa chàng cũng vừa nhìn thấy tình cảm mà Nhã Đồng dành cho mình nên chàng đã gật đầu đồng ý. Cha mẹ Nhã Đồng hết sức vui mừng.
- Ha ha, có thế mới là con rể tốt của ta chứ.
- Nếu được vậy thì hay quá, Gia Toàn này, bây giờ cũng gần sáng rồi, thôi cháu về nghỉ ngơi nhé, ngày mai bác gái với bác trai sẽ qua nhà ba mẹ cháu nói chuyện nhé.
- Dạ, thưa hai bác, cháu về.
Gia Toàn trở về, dáng dấp thất thểu của chàng như cái xác không hồn. Chàng vẫn không biết quyết định của mình vừa rồi có đúng không nhưng nhớ lại việc của Tử Hinh thì chàng chỉ cảm thấy vô cùng hận nàng mà thôi mặc dù cứ nghĩ tới nàng lòng lại đau….
Tử Hinh từ khi chia tay Gia Toàn và theo con trai thổ công về nơi ở của hắn để chuẩn bị cho hôn lễ. Nàng cứ khóc mãi, khiến các bạn của nàng cũng buồn cho nàng, có người nói nàng khờ, sao phải làm như vậy nhưng nàng nói nàng không hối hận khi làm vậy. Như thế có lẽ tốt hơn nếu chàng cùng nàng bỏ trốn thì chàng sẽ mãi mang tiếng xấu ngàn sau.
Vài ngày sau Nhã Đồng đã khỏe hẳn, có lẽ việc trở về của Gia Toàn khiến cho bệnh của nàng chuyển biến tốt hơn. Song song với những ngày đó, cả hai gia đình bàn tán nhiều về hôn lễ của hai bạn trẻ, tất cả mọi người, không chỉ là người trong hai gia đình mà còn cả làng, ai ai cũng đều vui mừng, chúc cho đôi tân lang – tân giai nhân sống hạnh phúc và có lẽ người vui nhất là Tử Hinh, tuy vậy chỉ có một người duy nhất buồn, đó chính là Gia Toàn. Từ khi chia tay Tử Hinh, chàng như người mất hồn, lúc nào mặt cũng ủ rủ, buồn bã, những khi đi mua đồ với Nhã Đồng tuy chàng vẫn ra vẻ hạnh phúc, vui mừng nhưng rồi nét buồn đó vẫn không dấu được Nhã Đồng. Nàng cảm thấy hình như Gia Toàn không hề cảm thấy vui vẻ.
Sự đời có ai đoán biết được ngày Nhã Đồng và Gia Toàn tiến hành hôn lễ cũng là ngày mà Tử Hinh đám cưới.
Cả hai bên đều tràn ngập không khí vui vẻ duy chỉ có 2 người đang ở hai nơi khác nhau nhưng lại cùng tâm trạn, đau khổ buồn bã, day dứt khôn nguôi.
Gia Toàn và Tử Hinh cùng nhau bước vào nhà làm lễ. Nhất bái, nhị bái rồi đến tam bái. Mọi chuyện diễn ra đều suông sẻ nếu bạn của Tử Hinh không đến đúng lúc hai người lạy lần thứ ba.
- Ngừng lại
Episode 10
Gia Toàn và Nhã Đồng cùng nhau bước vào nhà làm lễ. Nhất bái, nhị bái rồi đến tam bái. Mọi chuyện diễn ra đều suông sẻ nếu bạn của Tử Hinh không đến đúng lúc hai người lạy lần thứ ba.
- Ngừng lại
- Này, cô gái này là ai, định phá đám à, người đâu đem cô ta ra ngoài.
- Khoan đã, Ngô công tử, huynh không nhớ tôi sao?
 - Cô nương, cô nương có phải là bạn của Tử Hinh, cô là người tối hôm đó đi cùng Tử Hinh phải không?
- Đúng vậy.
- Vậy, cô đến đây làm gì.
- Còn làm gì nữa, tôi muốn dẫn anh đến ngăn cản đám cưới của Tử Hinh.
- Tại sao tôi phải làm vậy chứ, chính cô ấy đã bỏ tôi để đi lấy người khác mà, nếu vậy thì cần gì tôi tới làm vật cản đường họ chứ. Với lại hôm nay là ngày hôn lễ của tôi, hi vọng cô nương về cho.
- Haha, uổng công Tử Hinh hi sinh vì huynh nhiều như thế mà huynh lại đối xử với cô ấy như thế sao. Tôi đã nói rồi mà, những người đàn ông không ai tốt cả.
- Cô nói vậy là sao, không phải cô ấy….
- Không ngờ huynh nói huynh yêu cô ấy mà chẳng hiểu gì về cô ấy hết, huynh có biết vì không muốn huynh trở thành một người bất hiếu bất nghĩ cô ấy đã ngậm đắng nuốt cay mà rời xa huynh để chấp nhận lấy một người cô ấy không yêu và sống chung suốt cuộc đời, hơn nữa huynh có biết tên đó rất đã man không, hắn rất độc ác, những người làm vợ của hắn không thể sống nổi sau vài năm, Tử Hinh đã là người vợ thứ 17 của hắn rồi. Thôi đành vậy, bây giờ tôi đã biết rõ bộ mặt của huynh, chỉ trách Tử Hinh đã yêu lầm người thôi.
Gia Toàn sau khi nghe những lời nói đó như đã hiểu thấu tất cả, chàng đau xót nhận ra rằng mình đã trách nhầm Tử Hinh, bây giờ lúc này đây chàng chỉ muốn đến bên cạnh Tử Hinh để nói lời xin lỗi nàng.
- Xin lỗi vì những lời nói vừa rồi, tôi xin cô hãy đưa tôi đến đó.
- Gia Toàn, nếu con đi thì từ nay đừng xem ta là cha nữa, con không nghĩ đến cảm xúc của Nhã Đồng ư?
Gia Toàn quay lại nhìn Nhã Đồng, tâm trạng ngổn ngang không biết làm, ánh mắt chàng nhìn Nhã Đồng hiện rõ sự phân vân trong lòng chàng. Biết được việc đó, Nhã Đồng liền nắm tay Gia Toàn và nói:
- Huynh hãy đí đi, tỷ ấy đang đợi huynh đó, đừng để người mình yêu rời xa mình chỉ vì những hiểu lầm nhỏ. Mau đi đi Gia Toàn huynh.
- Cám ơn muội. Kiếp này cứ xem như Gia Toàn này nợ muội, xin hẹn kiếp sau ta sẽ trả lại. Ta đi đây.
Gia Toàn và cô bạn Tử Hinh rời đi, đến lúc này Nhã Đồng mới khụy xuống và khóc nức nở.
Đến vừa đúng lúc đang cửa hành hôn lễ, Gia Toàn lao vào ngăn cản, Tử Hinh vừa thấy Gia Toàn hai người đứng lặng, bao cảm xúc xưa bỗng trào dâng, tình yêu bao lâu tưởng như đã quên đến nay mới biết nó vẫn còn. Hai người chạy đến bên nhau.
- Tử Hinh.
- Gia Toàn, sao huynh lại đến đây?
- Ta đã biết mọi chuyện rồi, ta đến đây để đưa muội trở về.
Tử Hinh vô cùng xúc động, nàng không ngờ Gia Toàn lại yêu nàng đến thế. Nhưng phút trùng phùng đã bị cắt ngang.
- Ai da, xem ai cả gan đến tận đây để phá ngày vui của ta kìa, một tên người ốm yếu, ngươi có tư cách gì mà đến đây giành vợ với ta.
- Có, ta là người cô ấy yêu và ta cũng rất yêu cô ấy, hai chúng ta là tự nguyện đến bên nhau còn đối với ngươi là cô ấy bị ép buộc, hoàn toàn cô ấy không yêu ngươi.
- Yêu, haha, tình cảm đó chỉ có ở những con người yếu đuối như ngươi thôi, ngươi có biết cô ta là ai không mà ngươi dám nói là yêu cô ta.
- Cô ấy là một cô gái mồ côi, tự lập kiếm sống ở làng ta, cũng chính nững tính tình chất phát ấy ta mới yêu cô ấy.
- Haha, tội thật, thì ra lâu nay ngươi vẫn xem cô ấy là con người ư, ngu muội đúng là ngu muội, để ta cho ngươi xem nhé. Hô biến.
Lập tức con trai thổ công biến thành một con yêu quái người đầy bùn đất với 2 con mắt đỏ hoe trông rất đáng sợ. Gia Toàn hoảng sợ, mồ hôi chảy đầm đìa.
- Sao, ngươi sợ chưa, đây chính là hình dạng thật của ta, của mọi người ở đây và kể cả cô người yêu bé nhỏ của ngươi ấy.
Gia Toàn hoảng hốt như không tin vào sự thật.
- Ngươi nói dối.
- Vậy sao, vậy ngươi tự hỏi cô ta đi.
- Tử Hinh có phải mọi chuyện là như vậy không?
Thấy Tử Hinh im lặng, chỉ cuối mặt xuống, Gia Toàn đã biết đó là sư thật, chàng không thể tin người con gái chàng yêu lại là một yêu tinh.
- Gia Toàn, muội xin lỗi, thật sự muội không muốn lừa dối huynh đâu.
- Cô im đi, thì ra lâu nay cô lừa gạt tôi, cô muốn tiếp cận tôi là có dụng ý gì. Tất cả các người đều là yêu quái xấu xa. Tôi thật không thể tin nỗi.
Gia Toàn nói xong liền chạy thẳng ra ngoài. Tử Hinh khóc nức nở:
- Ta đã nói với con rồi, nó chỉ yêu con vì vẻ bề ngoài, thực chất nó không yêu con bằng chính con người thật của con, thôi hãy quên nó đi mà tiếp tục cử hành hôn lễ.
- Bà bà ơi, con đau lắm bà bà ơi.
- Tội nghiệp cháu tôi.
Gia Toàn sau khi biết Tử Hinh là yêu tinh, chàng vì hoảng sợ chạy nhanh ra khỏi hanh động hòa vào khu rừng, chàng cứ chạy mãi một phần vì sợ, một phần vì chàng không thể tin nỗi Tử Hinh lại là yêu tinh. Bỗng chàng vấp nhánh cây và té ngã, đầu đập vào phiến đá. Chàng hôn mê bất tỉnh, trong lúc đó, mọi kí ức xưa đã hiện về, chàng đã nhớ lại hết những gì xảy ra khi mình còn bé, nhớ cả cây bàng ngày xưa chàng hay chơi đùa, nhớ cả ngày chia tay chàng còn đặt tên cho nó, nhớ lại cả những lần ở bên Tử Hinh và những cảm giác quen thuộc mà nàng đem đến cho chàng. Chàng mở mắt dậy, suy nghĩ phút chốc chàng chạy như bay quay về hanh động.
Mọi việc lại được tiếp tục tiến hành bỗng đâu Gia Toàn xông vào, ai ai cũng giật mình. Chàng hô to:
- Dừng lại!
Chàng thở gấp do chạy quá nhanh, chàng từ từ bước gần đến Tử Hinh. Chàng nói với giọng rưng rưng vì xúc động:
- Ta đã nhớ ra rồi, ta đã nhớ tất cả mọi chuyện rồi, thì ra trước đây ta và nàng đã quen biết nhau, ta còn nhớ nàng là người bạn mà ta thân thiết nhất, luôn ở bên ta, luôn giải tỏa những tâm sự cùng ta, ta còn nhớ tên Tử Hinh là tên ta đã đặt cho nàng, nàng là cây bàng nhỏ mà ta vô cùng yêu mến, và khi ta quay trở về đây, nàng đã cho ta biết yêu là gì. Và ta chợt nhận ra cho đến bây giờ, tình yêu ấy vẫn không thay đổi, cho dù nàng là gì, ta vẫn mãi yêu nàng, hãy tha thứ những lỗi lầm của ta. Ta thật sự rất yêu nàng.
Tử Hinh vô cùng xúc động trước câu nói của Gia Toàn, 2 người ôm chầm lấy nhau, và từ nay họ đã biết tình yêu của họ sẽ không gì chia cắt được. Gia Toàn nhẹ đặt lên môi Tử Hinh một nụ hôn ấm áp, và đó cũng chính là mở đầu cho thời gian hạnh phúc giữa 2 người. Lại một lần nữa, khoảnh khắc hạnh phúc lại bị phá vỡ bởi một nhận vật phản diện.
- Tên người láo xược kia, ta đã cho ngươi cơ hội rồi mà ngươi vẫn ngoan cố đến giành vợ với ta phải không. Tử Hinh, về với ta mau.
- Không, nếu ngươi muốn chạm đến cô ấy phải bước qua xác của ta.
- Thách ta à, được ta sẽ cho ngươi biết tay.
Con trai thổ công chỉ vừa mới vung tay một cái Gia Toàn đã bị hất văng ra xa, người mang đầy vết thương.
- Ngươi đã biết tay chưa, còn ngăn cản nữa không.
- Không bao giờ ta bỏ cuộc, ngươi có giỏi thì làm thêm lần nữa.
- Được.
- Toàn lang, đừng!
Con trai thổ công dồn hết sức lực vung tay một cái mạnh nhắm thẳng vào Gia Toàn, Tử Hinh chạy lại đỡ cho Gia Toàn, hai người nhắm mắt nắm chặt tay nhau chờ cái chết đến, bỗng dưng có một nguồn lực khác hất văng quả cầu lửa do tên thổ công con kia gây ra. Thì ra đó là bà bà của Tử Hinh.
- Tử Hinh, bà rất vui vì cuối cùng tình yêu chân thực cũng đã đến với con, bà sẽ thực hiện lời hứa của mình, đây và ngọc long châu đã được bà luyện 8500 năm, nếu con ăn vào cộng với thời gian tu luyện của con thì con đã có thể trở thành một con người và có thề sống hạnh phúc bên người con yêu. Còn cậu là Gia Toàn phải không, hãy nhớ lời ta, chăm sóc Tử Hinh, hãy yêu nó hết lòng, vì cậu mà nó hi sinh và khổ rât nhiều đấy, nếu ta biết cậu làm gì có lỗi với nó thì sẽ không tha cho cậu đâu.
- Bà bà yên tâm, cháu sẽ làm cho Tử Hinh trở thành người hạnh phúc nhất trên thế gian này.
- Thôi được rồi, hai con về đi, chuyện ở đây để bà xử lí cho.
- Dạ con cám ơn bà, bà ơi con thương bà lắm.
- Con nhỏ ngốc chỉ cần lâu lâu con đến thăm bà là được, thôi đi đi con.
Gia Toàn cùng Tử Hinh bước đi trong ánh mắt chúc phúc của mọi người. Duy chỉ có tên thổ công con là tức tối.
- Nè Bàng lão lão, chẳng phải bà đã nói sẽ gả Tử Hinh cho ta sao, bây giờ thì sao đây, vợ ta đâu.
- Cậu cứ an tâm ta sẽ làm mối cho cậu với cô khác, cô này được chứ.
- Được được, vậy sẵn tiện thì chúng ta tiếp tục làm lễ đi.
Sau khi rời hang động, hai người tay trong tay cùng nhau bước đí.
- Chàng không sao chứ, có bị thương không? Sao chàng khờ vậy, chàng có biết hắn ta rất tàn bạo không, nếu không có bà bà là 2 chúng ta chết rồi.
- Ta không bận tâm, cho dù là chết chỉ cần chết cùng nàng là ta vui rồi. Thôi bây giờ chúng ta trở về nhà thôi.
- Tại sao ta phải về với chàng chứ, ta có là gì của chàng đâu.
- Tất nhiên ta sẻ không dẫn một cô gái xa lạ về nhà mà ta phải dẫn vợ yêu dấu của ta về chứ.
- Hứ, không biết xấu hổ.
- Có vậy ta mới được nàng yêu chứ. Thôi chúng ta về nhanh đi, ba mẹ ta đang chờ đấy.
Hai bạn trẻ nắm tay nhau chạy thẳng ra khỏi rừng, ánh bình minh đã ló dạng như báo hiệu một ngày mai tương đẹp, một tương lai tương sáng đang chờ họ ở phía trước. Tuy biết rằng sẽ vẫn còn nhiều trắc trở nhưng chắc chắn rằng với tình yêu vượt thời gian không gian của hai người họ thì sẽ không có gì cản trở nổi bởi mỗi người đều là một lẽ sống còn của đối phương.
Chỉ cần bên nhau không gì có thể chia cách đôi ta.
THE END.
Share on Google Plus

About Ren

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment