[Truyện ngắn] Fiction: LIÊU TRAI Part 4


Episode 6
        Sáng hôm sau, những ánh nắng len lỏi qua từng khe đá rọi thẳng vào khuôn mặt rạng ngời và xinh đẹp của Tử Hinh khiến cô bừng tỉnh dậy. Cô bất ngờ khi mình đang dựa vào vai Gia Toàn, cô bỗng mỉm cuời và cứ giữ tư thế ấy, cô lén nhìn mặt chàng khi ngủ. Tim nàng như đập nhanh, hơi thở nàng như gấp hon và nàng biết nàng đa yêu chàng từ đây. Một lúc sau tiếng gà rừng gáy khiến chàng bừng tỉnh dậy và phát hiện nàng đang dựa vào huynh. Cả hai cùng giật mình và đỏ mặt. Huynh nói:
        - Trời đa sáng rồi, chúng ta lên đuờng thôi.
        Đuờng về nhà tuy không xa lắm nhung vô cùng khó đi bởi có những bậcđá rất cao mà nữ nhi nhu Tử Hinh rất khó có thể đi.
        - Xem ra chúng ta sẽ vuợt qua rất nhiều đá, điều này rất khó khăn đấy. Chân của tiểu thu còn đau không.
        - Không, xem ra lọ thuốc của huynh rất công hiệu, tôi cảm thấy không cònđau nữa, chỗ sung cung lành dần.
        - Vậy chúng ta phải cố thôi. Ta di nào.
        Có những lúc đuờng đi quá tron chợt, nàng truợt chân xém ngã, cung may nhờ có chàng đua tay ra đỡ, hai nguời nắm chặt tay nhau, một lúc sau thi họ mới nhận ra vội bỏ tay ra. Cả 2 đều đỏ mặt và nguợng ngùng.
        - Theo tôi nghi nếu nhu nắm tay chúng ta sẽ đi nhanh hon rất nhiều.
        Khi nghe Tử Hinh nói vậy, Gia Tòan cuời vui vẻ và nắm tay tiểu thu. Cả hai cùng đi qua những dốc đá cao. Độ khoảng sắp trua co 2 nguời về tới nhà của Tử Hinh. Chàng đua nàng về nhà rồi chào tạm biệt. Bỗng nàng phát hiện tay chàng có vết thuong đang chảy máu nàng liền dùng khăn tay băng lại vết thuong cho chàng. Nhìn thấy chiếc khăn chàng nhớ lại chiếc khăn bay vào mặt mình hôm truớc. Chàng vội lấy ra.
        - Đây có phải chiếc khăn của tiểu thu không, hôm truớc tôi nhặt đuợc rồi đem giặt sạch định đem trả lại tiểu thu nhung bây giờ nó đa do rồi.
        - Không sao, cám on huynh đa nhặt lại giùm tôi.
        - Vậy bây giờ tôi về nhé. Hẹn khi khác gặp lại.
        - Vâng, hẹn khi khác gặp lại huynh.
        Gia Toàn chào tạm biệt Tử Hinh. Trên đuờng về chàng không ngừng nhìn chiếc khăn của chàng mà tự cuời thầm. Điều này đa chứng tỏ có một thứ tình cảm vừa chớm nở trong chàng.
        Vừa về đến cửa nhà Nhã Đồng đa chạy ra nhìn thấy và vội chạy lại ôm chầm lấy Gia Toàn. Chàng vô cùng ngạc nhiên:
        - Ủa Nhã Đồng, muội làm gì ở đây?
        - Từ hôm qua đến giờ huynh đi đâu vậy? Huynh có biết muội rất lo cho huynh không?
        - Huynh….xin lỗi. Thôi ta vô nhà đi. Mà Thiên đâu?
        - Huynh ấy vừa mới đi thôi, huynh ấy cùng với muội tìm huynh từ hôm qua đến giờ, lúc nãy đến giờ huynh ấy đi làm nên bắt buộc huynh ấy phải đi, huynh ấy nói có gì chiều huynh ấy lại qua.
        - Thua ba mẹ con mới về.
        - Gia Toàn, con trai, sao con đi đâu mà từ hôm qua đến nay mới về.
        - Dạ con vào rừng choi, bị lạc nên mới về trễ.
        - Con có biết Nhã Đồng rất lo cho con không, từ hôm qua nó đa lật đật đi tìm con, nó đa một ngày không ngủ rồi đó.
        - Huynh xin lỗi muội, Nhã Đồng, huynh không biết huynh đa làm cho mọi nguời lo nhu vậy, đừng lo, huynh đa lớn rồi biết tự lo cho mình nên mọi nguời không cần lo cho huynh.
        - Ủa tay huynh sao vậy nè? Bị thuong rồi, để muội lấy thuốc đắp cho!
        - Thôi không can đâu, để huynh đua muội về nhà nghỉ ngoi nha. Thiệt phiền muội lo cho huynh quá, 2 bác bên nhà chắc cung lo cho muội lắm, muội mau về đi.
        Tại nhà Khang lão gia.
        - Dạ xin lỗi 2 bác, vì cháu mà mọi nguời phải lo lắng.
        - Hai bác thì lo chỉ một còn con Đồng nó lo tới muời. Cháu thấy nó quan tâm đến cháu nhu thế nào không. Thôi bà nó đua con Đồng vào nghỉ đi. Tôi có chuyện can nói với Gia Toàn.
        Khang phu nhân đua Nhã Đồng vào trong.
        - Gia Toàn này, bác nói chuyện này có gì không phải thì cháu co bỏ qua cho.
        - Dạ cháu không dám, có gì bác co nói ạ.
        - Thật ra sau chuyện này có lẽ cháu đa biết tâm ý của con gái bác đối với cháu chứ. Bác chỉ có một đứa con gái duy nhất là nó nên bác luôn hi vọng nóđuợc vui vẻ và hạnh phúc. Bác mong cháu sẽ là nguời mang đến hạnh phúc cho nó sau này, cháu hiểu chứ.
        - Dạ thua bác tâm ý của Nhã Đồng cháu hiểu rõ và cháu rất hiểu những điều bác nói nhung…..
        - Cháu đa hiểu thì đuợc rồi, thôi chắc cháu cung mệt rồi, thôi cháu về nhà nghỉ đi nhé. Hãy nhớ những điều bác nói.
        - Vâng, thua bác cháu về.
        Trên đuờng về Gia Toàn vừa đi vừa suy nghi. Thật sự trong lòng chàng có một chút cảm giác với Nhã Đồng nhung đó chỉ là cảm giác bình thuờng giữa 2 nguời khác phái với nhau, hon nữa chàng chỉ xem Nhã Đồng nhu em gái chứ ko có suy nghi khác. Bây giờ chàng không biết phải nói nhu thê nào cho Nhã Đồng và cha mẹ của Nhã Đồng để họ hiểu.
        Bỏ qua chuyện đó chàng trở về nhà tắm rửa và đem giặc chiếc khăn mà nàng băng vết thuong cho chàng. Chàng vừa nhìn khăn vừa nhớ lại những khoảnh khắc bên nàng. Cung nhu thế, nàng đang tại nhà nhìn lọ thuốc và nhớđến lúc chàng xoa thuốc cho tiểu thu. Bỗng một con gió lớn ập đến thổi tung cánh cửa sổ. Tử Hinh vội buớc ra ngoài. Bên ngoài là một bà lão tóc trắng đối tay gầy nhòm khô ráp nhu những cành cây, theo sau bà lão là 2 cô gái vận đồ xanh đậm, tóc ngoằn ngoèo nhu sợi dây leo của các loài cây. Bà lão lên tiếng:
        - Tiểu bàng yêu, có lẽ con đa đi quá xa rồi đấy. Thằng nhóc đó không hề nhớ con, nó đa quên con rồi. Nghe lời ta làm vợ thần đất đi, điều đó sẽ tốt cho con, hắn ta có đủ mọi quyền loc và giúp cho con có cuộc sống hạnh phúc.
        - Bà bà à thứ con can là tình yêu, chỉ nó mới khiến con hạnh phúc và con tin chàng sẽ đem đến hạnh phúc cho con.
        - Nhung nó không hề nhớ con, còn con nhớ lời giao kèo giữa con và ta chứ, chỉ khi nó nhớ ra con và yêu con that lòng thì ta sẽ thôi không ép buộc con nữa nhung nguợc lại con sẽ phải làm vợ của thần đất và không bao giờđuợc đặt chân lên vùng đất của loài nguời nữa.
        - Con biết, nhung thời hạn vẫn chua tới, con tin truớc khi đến lúc đó chàng sẽ nhớ ra con.
        - Đuợc, at đến đây chỉ để nhắc con, hãy nhớ lấy thời hạn. Chúng ta đi.
        - Cầu trời cho chàng nhớ ra con.
        Sáng hôm sau. Ngô gia trang.
        - Gia Toàn, cha có món đồ này tặng cho bác Khang, con ăn sáng xong thìđmuội qua nhà bác ấy đi. Còn về chuyện học hành của con sao rồi, vẫn tốt chứ. Cha xin lỗi khi làm gián đoạn chuyện học hành của con, nhung vì gia cảnh của at gặp chút rắc rối nên chúng at phải dọn về đây. Con thông cảm cho at chứ.
        - Không sao đâu cha ạ, con biết mà, con vẫn học hành tốt, con do định khoa thi năm sao sẽ đi thi, tâm trạng con rất tốt con tin tuởng vào cuộc thi đó.
        - Vậy thì tốt, thôi ăn tiếp đi con.
        - Thôi con no rồi, con đi đây.
        Tại Khang gia trang.
        - Xin chào bác trai bác gái, cha mẹ con có chút quà tặng cho hai bác đểcảm on hai bác đa lo lắng khi cháu bị loc ở rừng.
        - Thật là khách sáo quá, hai bên quen biết đa lâu, cháu cho at gởi lời cám on đến song thân bên nhà nhé.
        - Vâng.
        Nhã Đồng từ nhà trong đi ra.
        - Huynh Gia Toàn, huynh đến rồi à.
        - Nhã Đồng, muội đa khỏe rồi chứ.
        - Khỏe hẳn rồi, Gia Toàn này hôm nay chúng ta sẽ rủ Thiên ca ra ngoài chơi nhé.
        - Nhung huynh đang tiếp chuyện với bác trai co mà!
        - Không sao đâu, cháu co ra ngoài đi.
        - Vậy cháu xin phép hai bác.
        - Nhung cháu nhớ chăm sóc con gái bác nhé, nó nghịch ngợm lắm đấy.
        - Vâng ạ.
        Cả hai nguời cùng đi ra ngoài.
        - Chúng ta đến Bát Hoa Lâu rủ Thiên ca đi.
        - Ừ, ta đi thôi.
        - Thiên ca, huynh đi được chưa.
        - Được rồi, huynh vừa xin bà chủ xong, cũng may hôm nay khách không đông cho lắm nên huynh mới được đi đấy, chứ bình thường thì chắc không được đâu. Mà Toàn ca, huynh có sao không, hôm trước huynh làm đệ và Đồng Đồng lo quá.
        - Ừ, tax in lỗi hai người nhé, vì ta mà làm hai người phải lo lắng.
        - Có gì mà lỗi phải ở đây chứ, ba chúng ta là sinh tử chi giao mà, một người mất tích thì hai người còn lại lo lắng là chuyện thường thôi, chỉ cần huynh hứa là từ nay đừng làm tụi đệ lo nữa là được rồi.
        - Ừ ta hứa.
        - Thôi nào, hôm nay trời đẹp rất phù hợp khi đi chơi, hai huynh đừng đứng đây nói nữa kẻo thời gian qua hết bây giờ.
        Cả ba người vui vẻ đi dạo trên đường, ngắm hết cửa hàng này đến quán hàng khác. Khi đi ngang qua một sạp nhỏ bán khăn tay, thấy một chiếc khăn rất đẹp Gia Toàn ghé vô mua với dự định sẽ tặng lại cho Tử Hinh. Trong lúc ấy thì Nhã Đồng với Tạ Thiên thì định ghé vô sạp bán hình nộm búp bê nhưng bị một đám lưu manh chặn lại, dẫn đầu bọn chúng là một tên công tử ăn mặt sang trọng, xem ra là con của một nhà bá hộ trong làng. Tên đó hỏi:
        - Khang tiểu thư, đi chơi sao, sao không qua rủ Hoàng Quân thiếu gia ta đây đi cùng chứ.
        Tên đó vừa nói vừa sờ vào mặt của Nhã Đồng tỏ ý sàm sở. Nhã Đồng la lên còn Tạ Thiên lao tới gạt tay hắn đi nhưng bị đám tùy tùng dánh cho vài cú đấm.
        - Á.
        - Tên kia, ai cho ngươi làm vậy. Ui da, ngươi không được đụng đến muội ấy.
        - Ta không được đụng thì ai được, chẳng lẻ là tên nghèo hèn như người sao, phải không mỹ nhân.
        Tên thiếu gia ấy vừa nói vừa đá vào người của Tạ Thiên rồi quay sang ôm lấy Nhã Đồng, nàng thì la toán lên còn Thiên thì Cố vùng vẫy.
-Thả ta  ra, buôn ra, Gia Toàn cứu muội.
        - Mau bỏ tay khỏi người muội ấy thằng khốn kia.
        Nghe tiếng kêu Gia Toàn vội chạy nhanh đến. Thấy Nhã Đồng đang vùng vẫy, Gia Toàn liền lao đến đẩy tên Hoàng Quân thiếu gia ra, rồi kéo Tạ Thiên ra khỏi đám người hung dữ. Gia Toàn lên tiếng:
        - Các người là ai, muốn gì đây hả?
        Tên Hoàng Quân thiếu gia bị Gia Toàn xô ngã được cả đám thuộc hạ đỡ dậy, tức giận nói:
        - Ta muốn gì thì có lien quan gì đến ngươi, à thì ra là Ngô thiếu gia đây mà, xem ra ngươi đã hết bệnh rồi nhỉ, trông khác hẳn tên ngốc hồi ấy nhỉ?
        Nhã Đồng bước đến nói với Gia Toàn:
        - Hắn là Hoàng Quân Gia Bảo, con trai của Hoàng Quân Vương Nguyên, một vị quan lớn của triều đình, nhưng cha hắn đã cáo lão hồi hương, hiện đang sống ở trấn mình. Hắn là tên hồi còn nhỏ hay dẫn đầu những tên khác trêu chọc huynh đấy.
        - Sao nghe Nhã Đồng muội nhắc ngươi đã nhớ ra chưa? À mà quên, ta nghe đâu có người nói bây giờ ngươi đã quên hết chuyện xưa rồi, chà ai ngờ thằng ngốc ngày xưa nay đã trở thành thằng mất trí, xem ra cũng không khác xưa gì mấy nhỉ, tất cả đều là phế thải.
        Tạ Thiên nghe thế liền tức giận lao tới định cho tên hống hách ấy một trận nhưng Gia Toàn đã vội ngăn lại.
        - Tên khốn, ngươi nói gì đó.
        - Thôi bỏ đi Thiên. (nhìn sang tên Bảo) Chuyện đó xưa rồi ta không tính tới bây giờ ta muốn hỏi ngươi và đám tùy tùng của ngươi lúc nãy đã làm gì bạn ta.
        - Ha ha, làm gì là làm gì chứ, chẳng qua ta thấy Nhã Đồng muội đang đi dạo nên qua chào hỏi thôi.
        - Chào hỏi gì chứ, rõ ràng ta thấy ngươi có ý định xấu với Đồng Đồng. (Tạ Thiên nói)
        - Ngươi nói vậy oan cho ta quá, nè các ngươi lúc nãy ta đâu có làm gì đúng không (Gia Bảo quay sang hỏi đám tùy tùng)
        - Các người cùng một bọn thì tất nhiên nói tốt cho nhau rồi (Nhã Đồng lên tiếng)
        - Vậy thì thử hỏi mấy người dân xung quanh này đi, xem họ nói gì?
        Vừa nghe Gia Bảo nói vậy cả đám người bu đông nghẹt liền bỏ đi, mặc cho Tạ Thiên năn nỉ ở lại làm chứng. Điều này cũng đơn giản dễ hiểu thôi vì họ đâu có muốn tai họa đến bên họ, đụng đến tên thiếu gia này thì khó mà sống yên thân.
        - Đấy có ai nói gì đâu, thôi tại hạ đây còn có việc hẹn khi khác gặp lại Nhã Đồng muội nhé và tất nhiên còn có Ngô thiếu gia đây nữa chứ, haha, chúng ta đi thôi.
        Gia Bảo quay lưng đi tay phe phẩy cái quạt giọng cười đắt thắng trông càng đáng ghét.
        - Toàn ca, chẳng lẽ huynh để chúng đi dễ dàng vậy sao?
        - Thôi, tạm thời chuyện này bỏ qua đi, hơn nữa huynh đang bị thương, có gây chuyện thì chúng ta cũng chưa chắc thắng nổi bọn chúng đâu. Hơn nữa chúng ta phải đưa Nhã Đồng muội về nhà chứ. (Quay sang hỏi Nhã Đồng) Đồng Đồng muội có sao không, không bị hoàng sợ chứ, huynh nghĩ hôm nay chúng ta đừng đi đây nữa, để ta đưa hai người về nhà trước. Nào đi thôi, để ta đỡ muội.
        Gia Toàn đỡ Nhã Đồng đi, Tạ Thiên đi theo sau mà tâm trạng mang một nỗi buồn sâu lắng, chàng giận mình đã không thể bảo vệ được Nhã Đồng và căm giận tên Gia Bảo, nhất định có cơ hội sẽ cho hắn một trận.
        Sau khi đưa Nhã Đồng về rồi thì Thiên và Toàn cùng nhau đến nhà Thiên:
        - Lúc nãy huynh không bị gì chứ?
        - À đệ không sao đâu? Mấy cái đánh ấy chỉ như gãi ngứa thôi.
        - Thiệt ta không ngờ huynh lại can đảm như thế, thường thì ta nghĩ mấy chàng thư sinh thì yếu lắm nhưng huynh thì ngược lại, vừa khỏe khoắn lại vừa thông minh.
        - Huynh thương đệ thì nói thế chứ đệ là con nhà nghèo thì thường xuyên lao động nên có sức khỏe tốt thôi. À mà đến nhà đệ rồi, mời huynh vào chơi, ba mẹ đệ giờ này còn làm việc ngoài đồng, chưa có về, huynh ngồi đợi một tí đệ đi lấy nước nha.
        Nhìn căn nhà vách gỗ, mái là liêu xiêu, Toàn càng quý trọng Thiên vì Thiên có thể lớn lên trong một hoàn cảnh đầy khắc nghiệt như thế này nhưng vẫn là một người nam nhi chính chắn đường hoàng.
        - Nè Toàn ca, huynh uống đi, nhà đệ hơi xập xệ, mong huynh đừng chê nhé.
        - Có gì đâu, mà ta thấy ở đây hơi chật, chắc huynh phải sống khó kahn8 lắm hả?
        - Có khó khăn cũng phải chịu thôi huynh ạ, có chỗ che đầu là may rồi, chính vì vậy đệ mới hạ quyết tâm học tập tốt để mai sau sẽ cho cha mẹ và các em một chỗ ở đàng hoàng hơn.
        - Nè, ta lấy trà thay rượu, chúc huynh mã đáo thành công.
        - Cám ơn huynh.
        - Mà nè sao nãy giờ không thấy các em huynh đâu hết vậy?
        - À chúng nó ra ngoài chơi rồi, khi nào đói chúng sẽ về, huynh an tâm, tụi nó không sao đâu, tuy nhìn ốm yếu vậy chứ thông minh lắm đó.
        - Ờ, thôi cũng trễ rồi, ta phải về đây, khi khác ta qua chơi nha.
        - Được rồi, vậy hẹn mai gặp lại.
        Trên đường về lòng Toàn cảm thấy vui hơn vì nhờ chuyện hôm nay đã có dịp giúp tình huynh đệ đã bị quên lãng trong chàng nay thân thiết hơn, chàng rất vui vì có được một người bạn chi giao như Thiên. Chàng vừa đi vừa suy nghĩ nên đã đụng phải một người làm chiếc khăn tay của Tử Hinh hôm trước rớt xuống, chàng lại nghĩ đến nàng, không biết chỗ sưng của nàng đã hết chưa nhỉ.
        Về đến nhà, ngồi trong phòng đọc sách nhưng sao những con chữ không thể lưu lại trong đầu chàng, chàng bỏ sách xuống, mở cửa sổ để tận huởng không khí trong lành và quyết định ra ngoài đi dạo, chàng thích nhất vẫn là không gian yên tĩnh của ngôi làng này vào buổi tối, rất yên tĩnh và bình lặng, ở đây làm cho người ta như quên hết mọi ưu phiền của nhân gian thế sự. Vô tình chàng lại buớc tới ngôi miếu giữa làng, nơi có những cây bàng cao lớn và kiêu hãnh, duy có một cây bàng nhỏ xíu nấp giữa những cây lớn. Chàng từ từ lại gần nhìn cho kĩ, một tay đặt lên thân cây. Bỗng trong đầu chàng xuất hiện những hình ảnh mơ hồ, nó khiến cho chàng cảm thấy đầu mình đau nhứt. Chàng khụy xuống. Rồi chàng nghe một tiếng nói:
        - Gia Toàn công tử, huynh không sao chứ?
        - Tử Hinh, huynh không sao.
        - Huynh có thật không sao không, sao tối rồi huynh lại ra đây?
        - Huynh đi dạo đó mà. Còn muội, sao lại ở đây?
        - Thì muội cũng đi dạo thôi. Thôi huynh lại đây ngồi chút đi. Mà lúc nãy huynh bị gì vậy.
        - À đầu huynh nhứt quá, không biết tại sao. Thôi bỏ qua chuyện đó đi. Thật hay vì gặp muội ở đây. Dạo này muội khỏe không?
        - Vẫn khỏe, à tay huynh đã lành chưa.
        - Đã lành hẳn rồi. À hôm nay ta đi trên phố thấy có chiếc khăn này đẹp lắm nên tặng lại muội nè, chiếc khăn hôm trước dính máu nên hư rồi nên huynh mua cái này tặng lại muội, muội thích nó không?
        - Thích lắm cám ơn huynh.
        - Ờ có gì đâu.
        Hai nguời đang nói chuyện thì trời lại mưa lớn. Hai nguời họ chạy vào trong miếu trú mưa.
        - Lạ thật, sao lúc nào huynh gặp muội trời cũng mưa thế nhỉ?
        - Vâng, muội cũng thấy thật ngộ. Huynh xem mặt huynh ướt hết rồi kìa, để muội lau cho.
        - Cám ơn muội.
        Tử Hinh lau mặt cho Gia Toàn, nàng rất ân cần, tình cảnh lúc này làm Gia Toàn xao động. Bất giác chàng nói:
        - Sau này muội cứ gọi huynh là Gia Toàn là được rồi, chúng ta là bạn nên không cần khách sáo như thế.
        - Vậy, huynh gọi muội là Hinh Hinh là được rồi.
        - Ừ.
        - À mà huynh có dự định tìm lại một phần kí ức đã mất không?
        - Tất nhiên là có. Huynh nghe mẹ huynh kể hồi nhỏ huynh rất ít nói, mà hình như là không biết nói luôn, ngoài Nhã Đồng và Tạ Thiên ra huynh rất ít chơi với nguời khác, khi rảnh huynh thuờng ngồi duới gốc cây này đọc sách. Nhưng rồi tất cả những thứ mẹ huynh kể huynh thật sự cảm thấy rất xa lạ, huynh không hề có một chút kí ức gì.
        - Huynh đừng lo, muội sẽ cùng huynh tìm lại một phần kí ức đó.
        - Thật chứ.
        - Tất nhiên rồi.
        - Mà nè huynh có một việc muốn hỏi muội, sao huynh không bao giờ thấy muội bán lồng đèn ở làng vậy, nhiều lần huynh muốn tìm muội nhưng lại không thấy.
        - À là do trong làng mình có thím Trương bán lồng đèn rồi nên muội không muốn phá việc làm ăn của thím ấy nên mới đem lồng đèn qua làng khác bán.
        - Thì ra là vậy, muội thật tốt bụng. Mà nếu muội bán lồng đèn cho làng bên cạnh thì sao không dọn qua bên đó ở cho tiện việc buôn bán, chứ thân gái mà đi qua lại giữa hai làng như thế nguy hiểm quá.
        - Tại vì ngôi làng này có một người rất quan trọng với muội nên muội muốn ở gần bên người đó.
        Gia Toàn nghe vậy lòng chàng nhói lên một niềm đau như một mũi kim nhọn đâm xuyên qua tim, chàng hỏi:
        - Không biết đó là ai mà có vị trí quan trọng thế nhỉ, hay muội có thể nói cho huynh biết không, có khi huynh lại biết đấy.
        - Nếu muội nói đó là huynh thì huynh có tin không?
        Gia Toàn sững sờ, đứng cả người quay sang nhìn chằm chằm vào Tử Hinh với vẻ mặt hoảng hồn, Tử Hinh cũng nhìn Gia Toàn, nét mặt nàng rất chân thành và tràn ngập yêu thương. Hai người nhìn nhau im lặng một lúc lâu thì Tử Hinh lên tiếng.
        - Nói đùa với huynh thôi, chứ thật ra muội cũng không biết giờ người ấy có còn nhớ muội hay không hay đã quên rồi vì muội và huynh ấy gặp nhau từ thuở nhỏ, rồi huynh ấy đi xa, không biết lúc trở về có còn nhớ lại muội không nhưng muội chắc rằng muội sẽ mãi chờ huynh ấy.
        Gia Toàn gượng cười, lòng chàng đau xót, vậy coi như chỉ còn biết yêu đơn phương trong lặng thầm thôi, chàng cũng ướt được như tên may mắn nào đó được Tử Hinh giành trọn hết tình yêu.
        - Muội an tâm, ta nghĩ ông trời sẽ không phụ người có lòng đâu, ta hi vọng muội sẽ được như ước nguyện. Kìa hết mưa rồi, hay để huynh đưa muội về ha.
        - Vâng, cám ơn huynh.
        Gia Toàn cùng Hinh Hinh buớc về nhà, khung cảnh ban đêm tuy có chút gì đó ghê rợn nhung đối với đôi bạn trẻ này, chỉ cần đi cùng nhau thì cho dù xung quanh có là gì đi chăng nữa thì chẳng ảnh huởng gì đến họ bởi lẽ trong lòng họ giờ đây chỉ nghĩ tới nguời đi bên cạnh mình như trên thế giới này chỉ có họ và riêng họ mà thôi, nhưng Toàn giờ đây lại mang thêm một nỗi buồn trong lòng.
        Đến truớc nhà Tử Hinh.
- Nhà muội đây rồi, cám on huynh nha.
        - Mà ngày mai muội có đi bán lồng đèn không, ta sẽ cùng đi với muội.
        - Vâng.
        - Vậy hẹn muội mai gặp lại.
Share on Google Plus

About Ren

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment